Hôm nay hàng xóm – Ngày mai nhà mình

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hèn cho nó lành…

Làm báo ở xứ ta lạ ghê. Ông TBT của báo lề phải Người Cao Tuổi thì bị đe dọa bắt, truy tố. Còn các ông TBT báo lề trái như Ba Sàm, Người Lót Gạch, Quê Choa… thì bị bắt, truy tố. Tất cả như diễn ra ở đâu chứ thấy báo chí lề phải im re. Lạ thật, các báo đài ra rả những điều tốt đẹp nhưng đồng nghiệp bị cưỡng hiếp thì đồng loạt quay lưng lại..

Gần 20 ngàn phóng viên nhà báo của gần ngàn báo, đài… quên mất tôn chỉ của ngành nghề là Sự Thật. Chỉ sự thật và luôn sự thật, chứ không phải sự thật phập phù lúc có lúc không, cứ như có rì mốt điều khiển vậy. Lúc Tàu Cộng đưa giàn khoan sang cắm thì đồng loạt im như thóc, lúc thì đồng loạt đưa tin như vỡ bờ những việc tào lao như cầu thủ Công Phượng, hay các chân dài khoe hàng. Giờ lại im đồng loạt khi đồng nghiệp báo Người Cao Tuổi bị trảm bất công..

Các báo lề dân bị nạn thì mũ ni che tai không lên tiếng đã đành, nhưng một nhà báo đồng nghiệp, một TBT tờ Người Cao Tuổi báo lề phải đang lâm nguy mà cũng im re nốt. Hơi lạnh của điều 258 BLHS nó tỏa ra khiến các chiến sĩ trên mặt trận văn hóa lạnh cẳng, đồng loạt úp mặt vào váy vợ để không nhìn thấy mặt trời. Mát rượi mà lại không chói nắng. Rồi hàng ngày lại vưỡn viết như rồng bay, vưỡn nói khướu hót trên báo đài mới tài tình chứ. Các đồng chí làm báo xứ ta cái gì cũng biết nhưng phần lớn thì không biết ngượng. Phần còn lại thì không biết xấu hổ…

Khi cái Dũng đi ra cửa sau thì cái Hèn đi vào cửa trước, còn Sự Thật thì đi chỗ khác chơi. Thôi, hèn cho nó lành, vì giữ yên được gáo dừa và giữ chắc được giá áo túi cơm…

MTA

Nguồn: FB Mai Tú Ânpnref=story

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.