HRW: Hãy trả tự do ngay lập tức cho nhà đấu tranh Bùi Thị Minh Hằng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thông Cáo Báo Chí

Hãy Trả Tự Do Cho Nhà Đấu Tranh Ôn Hòa

Bùi Thị Minh Hằng bị giam tại “trung tâm giáo dục” 2 năm

Ngày 4 tháng 1, 2012

(New York) – Nhà cầm quyền Việt Nam phải trả tự do ngay cho nhà đấu tranh Bùi Thị Minh Hằng và chấm dứt sách nhiễu bà vì đã biểu tình một cách ôn hòa, Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền lên tiếng ngày hôm nay. Ngày 28 tháng 11 năm 2011, nhà cầm quyền đã đưa bà vào Trung Tâm Phục Hồi Nhân Phẩm Thanh Hà thuộc huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc để bị quản chế hành chánh trong hai năm.

Công an đã bắt bà Bùi thị Minh Hằng, 47 tuổi, ngày 27 tháng 11 bên ngoài Nhà thờ Đức Bà, Tp. HCM, với cáo buộc bà “gây mất trật tự công cộng”. Bà đang biểu tình một cách ôn hòa để phán đối việc bắt giữ những người biểu tình ôn hòa ở Hà Nội trong buổi sáng cùng ngày. Ngày hôm sau, cơ quan công an ra lệnh giam giữ bà không xét xử tại “trung tâm giáo dục”.

“Không gì có thể biện hộ cho việc nhà cầm quyền Việt Nam tống một người biểu tình ôn hòa vào một nơi mà thực chất là trại cưỡng bức lao động”, ông Phil Robertson, phó giám đốc của Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền vùng Châu Á, tuyên bố. “Giam giữ bà Bùi Thị Minh Hằng không qua xét xử chứng tỏ sự coi thường nhân quyền đáng quan ngại đối với bà Hằng và quyền tự do ngôn luận đã được bảo đảm trong chính hiến pháp Việt Nam.”

Bà Hằng là một một nhà đấu tranh về quyền sở hữu đất đai và gần đây nổi bật trong việc chỉ trích nhà cầm quyền Trung Quốc. Bà đã tham dự các cuộc biểu tình tại Hà Nội và Tp. HCM vào các ngày chủ nhật trong tháng 6 tới tháng 8, phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa.

Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội đã ra lệnh quản chế bà Hằng 24 tháng theo Sắc Lệnh Số 44 Về Việc Xử Lý Những Vi Phạm Hành Chánh. Bà Hằng đã không có cơ hội để tranh cãi về quyết định này trước toà án.

Điều 25 của sắc lệnh cho cơ quan hành chánh rất nhiều quyền hạn để giam giữ người dân dựa trên những lý do mơ hồ, tùy tiện. Bất cứ ai cũng có thể bị đưa vào “trung tâm giáo dục” nếu họ bị xác nhận đã “có hành động xâm phạm tài sản các tổ chức trong và nước ngoài; tài sản, sức khỏe, danh dự/hoặc nhân phẩm của công dân hoặc người nuớc ngoài; thường xuyên phá rối trật tự và an ninh xã hội; nhưng chưa tới mức vi phạm hình sự.”

Luật sư của bà Hằng, Hà Huy Sơn, đã không thừa nhận việc giam giữ qua đơn khiếu nại lên Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội, Nguyễn Thế Thảo, với lý do là việc bắt giữ và lệnh quản chế là trái pháp luật. Vẫn chưa có phúc đáp về đơn khiếu nại.

Ông Robertson nói: “Sắc lệnh 44 cho phép công an và chính quyền địa phương qua mặt tòa án và trừng phạt những người mà họ không thích. Đó là một sắc lệnh nguy hiểm, là sự nhạo báng đối với việc nhà cầm quyền Việt Nam tuyên bố tôn trọng pháp luật, và phải được bãi bỏ.”

Trong quyết định về trường hợp bà Hằng, Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội cũng trích dẫn Sắc lệnh 76, hướng dẫn việc giam giữ người tại các “trung tâm giáo dục”. Điều 30 của sắc lệnh quy định những người bị đưa vào các “trung tâm giáo dục” phải “lao động 8 giờ một ngày” và “phải hoàn thành chỉ tiêu được giao”.

Điều 26 của sắc lệnh cho phép giám đốc trung tâm quyết định một cách tùy tiện việc gia tăng thời hạn giam giữ nếu “đối tượng đã mãn hạn giam giữ không thực sự tiến bộ”. Nếu đối tượng bị giam giữ không hoàn thành chỉ tiêu lao động hoặc đụng chạm với nhân viên trung tâm, họ có thể bị kỷ luật vì “không tiến bộ” và bị tùy tiện giam giữ thêm một thời gian nữa gọi là “quản lý và giáo dục”.

Việt Nam trước đây đã đàn áp những người công khai chỉ trích nhà cầm quyền Trung Quốc. Trong năm 2008, chín ngày trước khi ngọn đuốc thế vận hội Bắc Kinh tới Tp. HCM nhà cầm quyền đã bắt giữ ông Nguyễn Văn Hải (bút danh Điếu Cày), người đã viết blog chỉ trích việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như những vấn đề khác. Sau đó ông đã bị kết án tù 30 tháng với tội được ngụy tạo là trốn thuế và tới ngày ông mãn hạn tù, 20 tháng 10 năm 2010, thì lại tiếp tục bị biệt giam, không ai liên lạc được.

Tháng 11 năm 2011, Việt Nam xử hai ông Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành 5 năm tù về tội phát thanh một chương trình Pháp Luân Công sang Trung Quốc. Pháp Luân Công bị cấm ở Trung Quốc nhưng không bị cấm ở Việt Nam.

Trước khi bị bắt lần sau cùng, bà Bùi Thị Minh Hằng đã bị bắt giữ ít nhất bốn lần trong vòng năm tháng vì đã tham gia biểu tình. Bà đã bị bắt ngày 16 tháng 10 khi đang đi bộ quanh hồ Hoàn Kiếm ở Hà Nội, trên đầu đội mũ có mang chữ HS-TS-VN, là những chữ đầu bằng tiếng Việt của những chữ “Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam”. Nhiều người mặc thường phục đã cướp lấy mũ của bà và hủy hoại nó. Khi bà gọi công an tiếp cứu thì chính bà lại bị công an bắt.

Công an đã giam giữ bà từ ngày 16 đến ngày 19 tháng 10, bà đã tuyệt thực trong thời gian ấy. Bà cũng đã bị bắt giữ một thời gian ngắn vào ngày 2 tháng 8 khi đang đứng bên ngoài tòa án, ủng hộ một cách ôn hòa cho tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, đang kháng án việc bị kết tội “tuyên truyền chống nhà nước”

Việt Nam, Trung Quốc và các nước khác đều tuyên bố chủ quyền quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Nhà cầm quyền Việt Nam, trong một thời gian dài, đã tùy tiện bắt giam những người công khai bày tỏ ý kiến về những vấn đề của chính sách đối ngoại được coi là nhậy cảm.

“Bắt giữ những người bày tỏ quan điểm của mình về quan hệ với những nước láng giềng là vi phạm nhân quyền cũng giống như là bắt giữ họ khi họ phát biểu về những vần đề trong nước” , ông Robertson nói. “Quyền tự do ngôn luận bao gồm việc phát biểu về những vấn đề trong nước cũng như những vấn đề quốc tế.”

CTM chuyển dịch

Nguồn: http://www.hrw.org/node/104057

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trực thăng UH-60M Black Hawk của quân đội Đài Loan bay theo đội hình trong cuộc tập trận phối hợp không-đối-đất hôm 5/8 – ngày đầu tiên của cuộc tập trận thường niên Hán Quang tại Cao Hùng. Ảnh: Cheng-Chia Huang/ AFP via Getty Images

Đài Loan tập trận thường niên để chuẩn bị đối phó nguy cơ bị Trung Quốc tấn công

Các tàu hải quân và một tàu ngầm được triển khai ở miền nam hòn đảo. Các xe tăng chiến đấu và các loại xe bọc thép khác thực hiện những cuộc diễn tập từ sáng sớm trên đường phố ở Đài Trung. Các tàu tuần tra của lực lượng tuần duyên cũng được triển khai, hộ tống các chuyến hàng tiếp tế, trong tình huống giả định bị Trung Quốc phong tỏa vùng biển phía đông hòn đảo.

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.