I have a dream – Tôi có một giấc mơ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Riêng tặng Cha Vũ Khởi Phụng và giáo xứ Thái Hà, Hà nội – Việt Nam
Lê thị Công Nhân, Hà Nội, June 12th 2010

— –

I have a dream!
Tôi có một giấc mơ,
đến một ngày
trên thế gian
sẽ không còn
cộng sản.

Khi ấy, người nông dân quê tôi
sẽ không còn lam lũ ngoài đồng nắng
chang chang
ướt đầm áo giọt mồ hôi
bão tố gió mưa
đơn côi
trên đồng quạnh vắng
cho lúa được vàng bông
trĩu hạt!
Nhưng,
phải cống nạp nuôi chính quyền độc tài cộng sản
hơn (một) nửa mất rồi,
Còn đâu!

Khi ấy, người trí thức nước tôi
sẽ tự nhiên cất lên lời chân thật
Vì chiếc còng số 8
và điều luật số 88
đã bị đánh bật
ra khỏi tư tưởng
cùng với nó là điều luật số 79, 87,
và 258 …
quái dị đến thiên tài!
là đặc sản của nước chúng tôi
và những nước anh em xã hội chủ nghĩa khác
Hỡi ôi!
Anh em ư?
Liên minh ma quỷ thì đúng hơn!
sánh bước cùng nhau
chiếm đoạt âm ti
cho riêng mình,
mãi mãi!

Khi ấy, văn nhân và nghệ sỹ nước tôi
sẽ tuôn tràn cảm xúc nghĩ suy
mà không phải
tụt nó xuống (người ta vẫn thường hay nói “Tụt cả cảm xúc!”)
dấu nó đi,
treo nó lên,
túm nó lại,
hoặc đơn giản hơn

lờ nó đi.
Coi như mình chẳng có cảm xúc nghĩ suy gì
chân thật cả!
và khi ấy,
nền thi ca nghệ thuật
ở xứ sở tôi
sẽ trỗi dậy
dẫu phải làm lại từ đầu.
Nhưng
một bước chân thôi
trên con đường chân thật (nếu bạn cả gan dám bước vào)
cũng đã ngất ngây rồi!
Thật đấy!
Thử mà coi!

Khi cộng sản không còn bóng dáng
trên quê hương tôi
thì người luật sư
sẽ thật sự
là trái tim của nền dân chủ!
Hùng biện, diễn thuyết
tranh luận, bào chữa
mà không sợ
bị tống vào tù
chỉ vì không chịu
xuẩn ngu
ca ngợi băng đảng cộng sản quang vinh muôn năm?!?!
và một cái xác ướp điêu toe (làm bằng composite)
là vĩ đại,
là chân lý duy nhất
của trần gian.

Khi ấy,
sẽ không còn những gian nan
của người công nhân lao động lầm than
với đồng lương rẻ mạt
như không thể nào rẻ hơn được nữa!

Và sẽ không còn những khổ nạn
mà giới tu sĩ chân chính phải gánh chịu
vì thường xuyên mắc phải
cái tật
trót dại?!?!
cứ đòi tự do tôn giáo và tín ngưỡng
lại còn tơ tưởng!?!?
đòi thêm
những tài sản bị chiếm đoạt bất công
để thờ phượng
Đức Chúa trời, là Ông Trời, là Thượng đế
là Đấng Tạo hóa
của chúng ta
và hỡi ôi,
cũng là của người cộng sản nữa!
Vì Người là đấng ban sự sống
của muôn loài!

Vậy thì, những người cộng sản hỡi,
nếu các người vẫn còn sống
thì chắc chắn điều đó
phải có ý nghĩa rồi! (Tôi vẫn biết thế mà.)
Đó là
để cho những người có lương tri
và chút quả cảm còn sót lại,
chút tự trọng còn rơi rớt lại,
chút danh dự
bỗng dưng được tìm thấy
sau một thời gian bị thất lạc (khá lâu!)
“lên án mạnh mẽ”

“kịch liệt phản đối”
chế độ độc tài cộng sản
tàn ác dã man,
thâm độc mọi rợ,
ngu dốt vượt trội,
xa xỉ bậc nhất,
hoang tưởng cực độ,
NÓI DỐI THÀNH THẦN!
..v…v…và…v…v!

Khi ấy,
mọi người sẽ lại tìm thấy
Ý nghĩa của cuộc đời mình

Phải sống cho nhau
và biết hy sinh vì đồng loại,
là người anh em của mình
do Đấng Tạo hóa
hằng ban,
Yêu thương!

Tôi có một giấc mơ
chưa chắc đã thành sự thật
trong đời mình,
và tôi dám nói ra /tiết lộ /chia sẻ /tâm sự
kêu gào thảm thiết
một cách mạnh mẽ và công khai
cho mọi người cùng biết
rằng:
Tôi không câm,
Có tai không điếc,
Có mắt chẳng mù,
và một trái tim (chẳng may) vẫn còn rung cảm
một lương tâm không bị sún
vì chưa gãy hết răng
(nó cắn rứt tôi mỗi ngày!
Có Chúa chứng giám cho tôi điều ấy!)
cái đầu vẫn còn biết suy nghĩ
và mơ mộng
về những điều cao siêu,
nhưng thật ra thì đơn giản,

Tính trung thực và Lòng dũng cảm
nền tảng đạo đức
của con người!

Nhưng,
Ai?
Sẽ tái lập và gìn giữ
Điều này?

“Tôi,
(oắt con tép riu Lê thị Công Nhân)
Xin góp
Một bàn tay.”

Vậy,
Phần còn lại
Sẽ chờ
Ai đây?

(Công an mỗi khi sỉ vả tôi thì thường gọi tôi là “Đồ oắt con, con nhãi ranh, đồ nhãi nhép, mấy cái tuổi ranh..v…v…mà phạm tội tày đình”. Tôi quyết định là sẽ không coi cách công an gọi tôi như vậy là một tội lỗi của cá nhân họ với riêng tôi, vì xét thấy: mình cũng trẻ thật (hồi ấy, 2006, mới 27 tuổi), thôi thì cứ coi mình là oắt con tép riu cho nó vui!?!?)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nhóm tàu hải quân Mỹ gồm tàu sân bay USS Ronald Reagan (CVN 76) cùng 2 tàu tuần dương hộ tống là tàu USS Antietam (CG 54) và tàu USS Robert Smalls (CG 62) cập cảng Tiên Sa, TP Đà Nẵng, ngày 25-6, bắt đầu chuyến thăm tới ngày 30-6 tại Việt Nam. Ảnh minh hoa: Tuổi Trẻ

Bang giao Mỹ – Việt tiến vào miền bất định?

Những ngày cuối tháng 7, hàng không mẫu hạm USS George Washington dự kiến thăm Đà Nẵng được xem là một tín hiệu tích cực của hợp tác quốc phòng Mỹ – Việt. Nhưng gần như cùng lúc, quan hệ kinh tế – thương mại lại chứng kiến những căng thẳng chưa từng có, từ thuế quan, điều tra thương mại cho đến các vấn đề lao động và chuỗi cung ứng. Điều gì đang xảy ra?

Binh lính Hải quân Philippines đụng độ Lực lượng Cảnh sát biển Trung Quốc (áo phao màu cam) hôm 20/7/2026 gần chiếc tàu chiến Philippines mắc cạn tại Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) trên Biển Đông. Ảnh: Reuters

Biển Đông đang nổi sóng

Vụ va chạm giữa lực lượng Hải cảnh Trung Quốc và Hải quân Philippines tại khu vực Bãi Cỏ Mây ngay trước thềm chuỗi Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN và các đối tác ở Manila đã đẩy căng thẳng Biển Đông lên một nấc mới, đồng thời làm gia tăng đối đầu ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc.

Ông Tô Lâm tham dự và phát biểu tại phiên họp chính phủ thường kỳ tháng 6/2026 hôm 4/7/2026. Ảnh: VGP

Cần bao nhiêu Chỉ thị 07 mới dẹp được “kiêu binh”?

Khi việc bảo vệ một biểu tượng được đồng nhất với việc triệt tiêu mọi cách diễn giải khác, khi phản biện dễ bị quy thành chống đối, còn lòng trung thành được đo bằng mức độ quyết liệt trong việc lên án người khác, thì “kiêu binh” sẽ còn tự tái sinh dưới những hình thức mới.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng” từng được ra mắt tại trụ sở Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam. Ảnh: NXB Hội Nhà văn Việt Nam

Cần “lật sử” (!) và “xuyên tạc lịch sử,” “xúc phạm lãnh tụ” ư?

Hiểu quá khứ để rút ra những bài học cho hiện tại và tương lai là vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của đất nước và của mỗi người chúng ta. Chính vì thế việc viết lại các chuyện kể lịch sử và việc đánh giá lại các nhân vật lịch sử là chuyện thường xuyên phải làm của các nhà sử học, cũng như là quyền của mỗi người quan tâm đến lịch sử, và không thể vin vào “sự xuyên tạc lịch sử,” hay “sự xúc phạm lãnh tụ” để “đấu tố” hay  “lên án” họ nhất là để truy tố họ.