Khi nhà nước dắt mối cho đàn ông nước ngoài…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tin trên mạng của đài RFI hôm 8 tháng giêng vừa qua cho biết, nhà nước CSVN dự tính sẽ chính thức mở một cơ quan giới thiệu hôn nhân giữa các cô gái Việt Nam và người nước ngoài. Cơ quan này đặt tại T.p Sài Gòn, sẽ có ngân khoản khá dồi dào để quảng cáo dịch vụ và giới thiệu những cô gái muốn tìm chồng ngoại quốc.

Lập luận được đưa ra là, một văn phòng giới thiệu hôn nhân do nhà nước quản lý sẽ đáp ứng được nhu cầu của nhiều con gái Việt Nam hiện nay muốn tìm chồng nước ngoài; và qua dịch vụ cơ quan này các cô gái vừa kể sẽ tránh được sự lừa đảo, đem con bỏ chợ,… vẫn thường xẩy ra khi qua các đường dây môi giới ngoài luồng. Lập luận này nghe cũng có lý, vì thực chất những đường dây môi giới vừa kể chỉ là những tổ chức buôn người trá hình với sự đồng loã của nhà nước. Tuy nhiên, người ta chưa biết văn phòng này sẽ làm thế nào để thực hiện được lời quảng cáo vừa kể.

Trong những năm gần đây, nhiều tin tức và hình ảnh thương tâm của các cô gái Việt lấy chồng nước ngoài đã được các cơ quan truyền thông phổ biến rộng rãi. Nhiều cô dâu Việt Nam về nhà chồng ở Đài Loan, Đại Hàn đã bị hành hung, bắt làm nô lệ, phục vụ tình dục cho cả nhà chồng, hoặc bị đưa đến các ổ mãi dâm. Số nạn nhân này khá đông, đến nỗi một số linh mục Việt Nam tại Đài Loan đã phải tự động mở văn phòng cứu giúp, bênh vực cho các cô gái đồng hương này. Xót xa hơn nữa là hình ảnh của những cô gái Việt Nam lõa lồ xếp hàng cho đàn ông Hàn hay Tàu xem mặt, sờ nắn thân thể, với hy vọng được những tên đàn ông này chọn làm vợ, để đổi lấy vài triệu bạc tiền Việt Nam; trong đó bọn môi giới đã ăn chặn hơn một nửa.

Về đời sống của những phụ nữ lấy chồng ngoại quốc này, thỉnh thoảng cũng lác đác có một hai bài báo đưa ra con số thống kê không chính thức về một tỷ lệ vô cùng nhỏ nhoi những cô dâu Việt Nam lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc được thực sự hạnh phúc. Thế nhưng, phong trào tìm chồng nước ngoài để được bỏ xứ ra đi không hề giảm, và chưa bao giờ hình ảnh đàn bà Việt Nam là món hàng buôn người lại có tính đại trà như hiện nay.

Nhà nước CSVN đã có những nỗ lực biểu kiến để ngăn chặn tệ nạn buôn người. Tuy nhiên, tương tự như việc chống tham nhũng, nhà nước càng chống, tệ nạn tham nhũng càng tăng. Trong việc buôn người, sau khi được một số cơ quan từ thiện giúp đỡ để chống nạn buôn người, thì tin tức các cơ quan thông tấn quốc tế cho biết, Việt nam đã trở thành cửa ngõ buôn người.

Cũng có lập luận cho rằng, một văn phòng do nhà nước quản lý sẽ góp phần giảm thiểu tệ nạn buôn người. Giống như ở một số các nước Âu Châu như Bỉ, Hòa Lan, Đức v.v…biết không thể nào dẹp được nạn mua bán tình dục, các nước sở tại đã hợp pháp hóa việc mãi dâm, để giảm thiểu những hệ quả tội ác, khi các gái mãi dâm vẫn nằm trong xã hội đen ngoài luồng. Đây là sự so sánh khập khiễng. Bởi vì, tuy tại các xứ Âu châu kể trên hợp pháp hóa việc mãi dâm, nhưng chính quyền chỉ giữ vai trò kiểm tra, bảo vệ các đối tượng cho khỏi bị lạm dụng. Cũng như kiểm soát ngăn chặn bệnh hoa liễu, chứ chính quyền không hề đóng vai chủ chứa, tổ chức, dắt mối, thu tiền bán dâm. Trả lời cuộc phỏng vấn của báo mạng Allnewsweb.com, chị Bình, một nhân viên xã hội phụ trách một nhà trú cho những đàn bà bị bạo hành ở Sài Gòn, đã nói rằng “Việc [nhà nước mở văn phòng] này sẽ tạo một tiền lệ xấu, có vẻ như nhà nước chuẩn nhận việc đối xử phụ nữ như là món hàng”. Nhìn theo quan điểm kinh tế thị trường định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa, có vẻ nhà nước CSVN đang muốn nhẩy vào cạnh tranh với những đường dây buôn gái Việt Nam béo bở, để quy về một mối trong luồng. Vì trước sau gì các đường dây môi giới ngoài luồng cũng đều có ô dù cán bộ nhà nước bảo kê, thì công khai hợp thức hóa chuyện này luôn cho tiện sổ sách tính toán chia chác!

Có lẽ vì vậy mà trong chuyến công du Hoa Kỳ năm 2007, Chủ Tịch Nhà Nước CSVN Nguyễn Minh Triết đã không ngượng miệng đem hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt Nam ra như là một yếu tố để chiêu dụ doanh nhân Mỹ vào đầu tư.

Dù gì đi nữa người ta cũng cầu mong văn phòng dắt mối của Nhà Nước này sẽ biết cách làm giảm thiểu những rủi ro mà các cô gái Việt có thể gặp phải khi lấy chồng nước ngoài. Chỉ mong rằng, khi liên hệ tới nhân phẩm phụ nữ và danh dự của người Việt nói chung, cơ sở dắt mối làm ăn quốc doanh này sẽ phải khác truyền thống làm ăn bết bát của các xí nghiệp quốc doanh khác, và nhất là khác với cung cách làm ăn của các tòa Đại Sứ CSVN, vốn nổi tiếng về việc làm tiền và bóc lột kiều bào mình. Nhưng khi họ gặp khó khăn thì lại đem con bỏ chợ, để mặc cho “tụi Việt Kiều lưu vong phản động” lo bênh vực bảo vệ cưu mang.

Nhưng, câu hỏi làm búc xúc nhất là tại sao lại ra nông nỗi này? Trong suốt giòng lịch sử dân tộc, người phụ nữ Việt Nam vẫn nổi tiếng là đoan trang đức hạnh, đảm đang việc nhà nhưng cũng có khi giỏi cả việc nước. Tại sao đến nay lại có hiện tượng cả một phong trào Gái Việt tự hạ nhân phẩm mình, đổ xô chạy theo đàn ông nước ngoài, không cần yêu thương, quen biết tìm hiểu? Sẵn sàng chấp nhận đánh bạc cả cuộc đời mình, dù biết lành ít dữ nhiều, cùng những rủi ro trở thành nô lê lao động và tình dục nơi xứ lạ, để bán mình cho những tên đàn ông nước ngoài tật nguyền, phế thải, bị gái bên xứ họ chê? Chẳng lẽ dưới mắt những cô gái này, trai Việt lại bết bát đến nỗi không bằng đàn ông hạng bét nước ngoài sao?

Lý do thường được các cô tìm chồng nước ngoài kiểu trên đưa ra là vì quá nghèo, nên phải hy sinh thân mình, trong nhờ đục chịu, để có tiền cho gia đình sống. Một số các thống kê cho biết phần lớn những cô gái tìm chồng kiểu trên là từ các vùng miền Tây Nam bộ từ các gia đình nghèo thật. Điều này lại đưa đến câu hỏi: Miền Tây Nam Bộ đồng bằng song Cửu Long vốn là vùng trù phú, từ trước đến nay vốn được coi là vựa lúa của Đông Nam Á. Trước năm 1975, chỉ cần mót lúa sau mùa gặt là đã đủ ăn. Nay nhờ vùng này mà Việt Nam luôn nằm trong những nước hàng đầu xuất cảng gạo trên thế giới. Báo đài Nhà Nước CSVN vẫn thường rêu rao thành tích Xóa đói giảm nghèo, thành tựu kinh tế phát triển dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN. Với tất cả những ưu điểm đó, cái gì đã làm cho bao gia đình sống trên vựa lúa của Đông Nam Á mà vẫn cực kỳ nghèo đói đến độ phải bán con; đưa đến một phong trào nàng Kiều thời đại? Cái gọi là sự phân phối của cải xã hội một cách chan hòa công bằng trong xã hội XHCN đâu rồi? Có thật không?

Trong lịch sử nước ta đã có bao thời kỳ mà người dân còn nghèo cùng hơn hiện nay nhưng chưa hề có hiện tượng bán rẻ nhân phẩm phụ nữ Việt một cách đại trà như vậy. Sau hơn ba mươi năm hòa bình xây dựng Xã Hội Chủ Nghĩa, dưới sự lãnh đạo tự nhận là “quang minh sáng suốt” của Đảng CSVN, cái gì đã làm cho xã hội ta suy đồi đến thế? Cái gì đã làm cho những giá trị về nhân phẩm đạo đức suy thoái, đưa đến chuyện hàng loạt gia đình sẵn sang bán con vào con đường nhiều xác xuất ô nhục, mà nhiều con cháu Trưng Triệu vẫn không nề hà?

Những con dân của tổ quốc Việt oai hùng sẽ chịu đựng tới đâu nữa, để tiếp tục thụ động nhìn dân tộc đang mất dần đất, biển, và đàn bà của mình cho ngoại bang một cách nhục nhã? Có bao nhiêu con cháu Lạc Hồng ít nhất đang bức xúc tự hỏi hay bàn bạc với nhau ta phải làm gì cụ thể, làm như thế nào để vực dân tộc mình dậy cho khỏi hổ thẹn với tổ tiên và với những thế hệ tương lai?

Văn Chu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.