Không có đường về nhà!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Những ngày này đi ngang qua Bến xe miền Đông thấy rất nhiều người chen lấn tìm một chiếc vé về quê ăn tết, thấy dân mình khổ quá. Nhưng những người phần lớn là công nhân tha phương cầu thực đó, dù sao cũng còn một mái nhà để về thắp nhang trên bàn thờ tổ tiên, tạm quên đi những cơ cực hằng ngày tại một xưởng may hay một cty nào đó!

Có những người đã không có đường về nhà. Đó là những người dân bị mất đất đang vạ vật tại “vườn hoa” ngoài Hà Nội để hằng ngày dương biểu ngữ kêu oan mà nỗi oan không ai chịu giải. Họ mới là những người bất hạnh nhất bởi từng có đất, có nhà, giờ đã trắng tay!

Tôi chắc chắn rằng những người dân hiền lành, ít học này không biết gì đến chính trị. Họ đi kêu oan là còn tin tưởng vào nhà cầm quyền, vậy sao các vị không giải oan cho họ?

Bao nhiêu tờ báo, bài báo của nhà nước đã viết về vấn đề này, những cuộc họp chính phủ, thanh tra… cũng khẳng định điều này là thật dù chưa dám nói trắng ra. Nhưng tôi biết và ai cũng biết nó tương tự thế này: Tại các tỉnh thành, nhiều nhất là phía nam, từ thành phố, thị trấn, huyện cho đến cả khu vực xã, nếu lỡ người dân có một miếng đất địa thế “ngon ăn”, gần đường lớn, gần trung tâm hành chính là bị “quy hoạch” ngay. Sau đó các “quan chức” sẽ đền bù bằng một giá cực kỳ thấp và rất nhiều nơi nhanh chóng bị phân lô, bán nền cho cán bộ, bà con cán bộ và giới giàu có thân cận với chính quyền và sau đó nữa, giá trị những lô đất bị đầu cơ đó tăng lên bằng hằng trăm, thậm chí hằng ngàn giá trị đền bù. Nói riêng tại các tỉnh Nam bộ bây giờ, tất cả các cán bộ đương chức đều rất giàu có so với người dân. Họ giàu từ đâu?

Trong khi đó người có đất nếu bị giải tỏa đã không thể mua lại chính đất của mình. Họ trở nên trắng tay! Và rất ít trong số họ lên đường đi kêu oan, thành dân oan, còn phần lớn là nuốt hận!

Mới đây, ông Tổng bí thư đảng CS còn khẳng định “Đảng không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích người dân”, vậy sao quí vị không giải quyết những trường hợp này? Có gì khó đâu? Tôi chỉ cách cho nè: Ngay lập tức nhận hồ sơ kêu oan, ngay lập tức về địa phương đó, điều tra các cán bộ tỉnh, huyện, xã… thử xem họ lộng hành ức hiếp dân nghèo ra sao, “ăn đất” ra sao, họ giàu có từ sự cướp đất thế nào. Truy tố họ, tịch thu gia sản của bọn này trả lại người dân. Chỉ đơn giản vậy thôi, dân lại sẽ gọi quí vị là muôn năm!

Liệu quí vị có dám làm như vậy để trả lại con đường về nhà cho bao số phận?

Nguồn: FB Nguyễn Đình Bổn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.