’Không có gì quý hơn độc lập tự do’ nên đảng không cho ai cả!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Công viên là nơi để mọi con dân được tự do lui tới để thư giãn, nghỉ ngơi, vui chơi giải trí, sau những ngày lao động vất vả, với trăm công ngàn việc cho cuộc sống mưu sinh, hay những buổi học hành căng thẳng. Thường thì ngày chủ nhật là ngày mà người ta tìm tới những nơi như công viên hay các khu du lịch để tìm kiếm niềm vui, chia sẻ nỗi lòng với bạn bè đồng nghiệp hày bày tỏ tình yêu… Vì vậy ở những nơi như vậy cũng thường xuất hiện những kẻ xã hội đen, cướp giật, móc túi tới đây để hành nghề.

Nhưng nay ở Việt Nam lại xuất hiện thêm một loại kẻ cướp mới, cũng hành nghề tại các công viên: Chúng có cả một tập đoàn nhân danh nhà nước. Lởn vởn ở công viên để cướp quyền làm người của các công dân tham gia dã ngoại. Bọn cướp này tàn ác hơn nhiều so với những tên trộm cướp thường; chúng có vũ khí, loa phóng thanh, vòi xịt nước và dùi cui điện và đặc biệt là chúng có sự bảo kê của tập đoàn cộng sản. Chúng công khai trắng trợn tấn công các nạn nhân, bắt cóc về trụ sở công an và cướp đoạt tài sản. Không biết ông Trần Đại Quang bộ trưởng bộ công an và ông Đặng Quốc Toàn Bí Thư Trung Ưng Đoàn TNCSHCM đã dạy dỗ đàn em thế nào mà nay chúng thành kẻ cướp nhiều thế không biết! Khi tham gia cướp chúng mặc đồ công an và đồ của Đoàn TNCSHCM, ra tay đánh đập dân lành, chỉ vì họ cùng trao đổi với nhau về nhân quyền, tâm tư và những trăn trở của cuộc sống. Tại sao lũ cướp này lại tấn công và cướp giật đánh đập những công dân xuất sắc của đất nước như vây? Rồi tại sao khi công dân mặc áo phông thể hiện lòng yêu nước với các chữ Hoàng sa – Trường sa – Việt nam thì lại bị bắt về đồn công an để thẩm vấn, đánh đập, bắt lột áo của họ? Có phải chăng Yêu nước là có tội? Yêu tự do, trao đổi nhân quyền là có tội? Còn bọn cướp giật mang danh nhà nước lại có công? Tôi kính mong hai ông Trần Đại Quang và Đặng Quốc Toàn hãy xem lại đám đàn em của mình xem những kẻ nào tham gia vào việc cướp của bắt người trái phep ở công viên 30-4 tại Sai Gòn vào ngày 5-5 vừa qua mà có biện pháp dạy dỗ chúng cho tới nơi tới chốn. Nếu không các ông sẽ có tội với nhân dân đấy.

Có phải chăng hai tiếng “tự do” ở Việt nam là quá xa xỉ đối với những nguời dân? Hai chữ “Tự do” chỉ là thứ mà đảng cộng sản dùng làm trang trí trên các văn bản giấy tờ để đánh lừa quốc tế và dân chúng, còn nó không thể nào trở thành thực tế trong cuộc sống của người dân Việt trong chế độ cộng sản? Thế mới thấy Hồ Chí Minh đã ngầm chỉ đạo cho đàn em khi nói “Không có gì quý hơn độc lập tự do” là muốn cs phải chiếm lấy không chia chác cho ai cả. Vì nó quý giá nên đảng cộng sản của ông ta độc quyền chiếm giữ không muốn cho thần dân sử dụng. Vừa qua các công dân Việt Nam như: Nguyễn Hoàng Vi, Vũ Sỹ Hoàng, Vũ Quốc Anh, Nguyễn Thị Ánh Hiền, Châu Văn Thi… Họ đã có những việc làm hết sức ý nghĩa nhưng lại bị bọn đàn em của Trần Đại Quang và Đặng Quốc Toàn Tấn công, lý do chúng muốn mãi mãi độc quyền chiếm giữ trái phép quyền làm người của người dân Việt nam.

Đảng xui dân cướp chính quyền.
Cướp xong đảng giữ làm riêng của mình.
Sao dân không dám đồng tình?
Đòi đảng trả lại cho mình tự do!

Tôi thiết tha kêu gọi tất cả người dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước, chúng ta hãy chung lòng, giành lại quyền tự do vốn quý của mình, bằng cách tiếp tục các buổi dã ngoại nhân quyền ở khắp mọi nơi. Hãy chuyền tay nhau phổ biến bản Tuyên ngôn nhân quyền của Liên Hợp Quốc. Hãy mặc áo có chữ Hoàng sa – Trường sa – Việt Nam đi khắp các thôn quê, thành phố để thể hiện lòng yêu nước của mình. Không thể để đảng cộng sản tiếp tục độc tài chiếm đoạt quyền sống và tình yêu tổ quốc của chúng ta. Tự do là vốn quý mà Thượng Đế ban tặng cho nhân loại. Cộng sản đã lưu manh chiếm đoạt của chúng ta. Ngày nay chúng ta phải cùng nhau giành lại từ tay cộng sản.

Thanh hóa 9/5/2013.
MS Nguyễn Trung Tôn
ĐT 0162387716

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.