Không đau không phải là người Việt Nam!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau khi lướt qua một vài trang web để tim kiếm thông tin, tôi dừng lại trên Dân Làm Báo và lòng đau như cắt khi thấy hàng loạt các bài viết đã đưa tin về việc tàu 306 của Trung Quốc “Đối xử nhân đạo với ngư dân lao động hòa bình trên biển” bằng cách đập phá tàu và cướp hết hải sản và một số thứ khác, đánh người ngất xỉu, chặt cờ đỏ sao vàng…. Tôi không thể cầm lòng mà phải thốt lên: Lũ khốn nạn! Lũ khôn nạn ở đây tôi không chỉ dùng đối với những tên cướp Trung Quốc, mà nó bao gồm tất cả những kẻ suốt ngày rêu rao “vàng với tốt” Là “Hòa Bình Hợp Tác, Là anh em láng giềng là đồng chí”… Nói tóm lại là cái chủ nghĩa cộng sản và nhưng kẻ đang lợi dụng nó để làm hại tổ quốc Việt Nam của tôi!

Tôi giật mình và nhớ lại chỉ vài tháng nay thôi hết từ “Lòng tin chiến lược” được thủ thướng Nguyễn Tấn Dũng nhắc đi nhắc lại nhiều lần tại Đối thoại Shangri-La lần thứ 12, rồi việc chủ tịch Trương Tấn Sang thăm Trung Quốc vừa qua với 29 lần nhất trí trong đó có vấn đề Vịnh Bắc Bộ. Có phải chăng cái “lòng tin chiến lược” của Thủ tướng Dũng là đây? Hay đây là “thành tích” ngoại giao của chủ tịch Trương Tân Sang trong chuyến công du vừa qua của ông tại Trung Quốc? Hoặc đây là kết quả của “Đối thoại chiến lược quốc phòng Việt Nam – Trung Quốc lần 4” của thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh? Mà trong đó ông đã nêu năm hướng hợp tác cụ thể: “hợp tác công tác Đảng, công tác chính trị trong quân đội hai nước; tăng cường trao đổi thông tin giữa các cơ quan chiến lược hai bên để đánh giá đúng tình hình; lấy đối thoại chiến lược quốc phòng cấp thứ trưởng để đánh giá tình hình, đưa ra các giải pháp hợp tác có hiệu quả; tăng cường hợp tác giữa hải quân, cảnh sát biển hai nước; sử dụng đường dây nóng giữa tư lệnh hải quân hai nước để trao đổi thông tin cần thiết”.

Tôi thấy vừa đau vừa nhục mặc dù những ngư dân Việt Nam kia không phải là họ hàng ruột thịt của tôi, nhưng họ là người Việt Nam, là đồng bào của tôi; họ là hình ảnh của tất cả người Việt Nam trên vùng biển vùng trời Việt Nam. Tôi không hiểu sao mà vẫn có rất nhiều người Việt Nam có thể dững dưng trước những nỗi nhục nhã của tổ quốc như vậy? Tuy đây không phải là lần đầu tin tàu Trung Quốc có thái độ, hành vi tấn công tàu cá Việt Nam; nhưng lần này mức độ tàn bạo hơn và nó xảy ra sau những sự kiện ngoại giao của các lãnh đạo Việt Nam liên quan tới mối quan hệ Việt Trung và tình hình trên Biên Đông.

Chúng ta thấy rằng không thể nào sử dụng giải pháp ngoại giao giữa Việt Nam – Trung Quốc về tình hình Biển Đông được nữa mà lúc này các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam nên thừa nhận với nhân dân rằng mình đã bất lực, hãy vì nỗi đau của toàn dân tộc, vì sự toàn vẹn lãnh thổ mà kêu gọi toàn dân xuống đường chống Trung Quốc xâm lược (nếu như Đảng còn muốn giành lại cho mình chút danh dự vì các ông cũng là người Việt). Nếu không hãy học tập Philipin đưa vụ việc này ra diễn đàn Quốc tế để hy vọng tạo thêm sức mạnh cho Việt Nam. Đừng vì quyền bính tạm thời của đảng mà tiếp tục cúi đầu trước Trung Cộng để chuốc lấy nỗi nhục muôn đời con cháu.

Khi người dân xuống đường biểu tình chống Trung Quốc thì các ông bắt bớ đàn áp vì cho rằng đảng và nhà nước sẽ giải quyết bằng con đường ngoại giao… các ông cho rằng việc biểu tình chỉ làm cho tình hình phức tạp thêm. Vậy nay các ông giải quyết bằng con đường ngoại giao đã đạt kết quả gì? Sao người dân bị đánh bị cướp, quốc thể bị sĩ nhục thì các ông ngồi trơ mặt ra không có động thái nào? Hay lại chạy sang Trung Quốc để xin họ đối xử nhân đạo với ngư dân, để rôi sau mỗi lần được “Đối xử nhân đạo” như cách vừa rồi thì không còn ai dám ra khơi và vậy là Trung Quốc thoải mái tung hoành trên vùng Biển của tổ quốc chúng ta?

Đây là nỗi đau của toàn dân tộc Việt! Vậy nếu đảng cộng sản Việt Nam hèn đầy và khiếp nhược không dám bảo vệ người dân và sự toàn vẹn lãnh thổ thì hỡi những ai còn coi mình là người dân Việt, trước nỗi đau của tổ quốc mình chúng ta hãy cùng nhau đoàn kết xuống đường đồng loạt biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, nêu chúng ta dững dưng không hành động gì thì với đà này chẳng bao lâu nhà cửa, vợ con của chúng ta và ngay cả con người cũng sẽ trở thành tài sản của Tàu cộng mà thôi!

Thanh Hóa ngày 12/7/2013
Nguyễn Trung Tôn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.