Không hiểu nổi chế độ CSVN

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Có những sự việc và phát ngôn mình không thể nào hiểu nổi. Đó là nói lịch sự, chứ nói thẳng thừng thì chắc nặng nề lắm và khó coi trên mặt chữ. Tất cả có lẽ nói lên sự lúng túng hoặc bất đồng quan điểm trong giới cầm quyền VN về cách đối phó với kẻ thù. Cũng có thể nói những điều khó hiểu này bất bình thường vì nó thể hiện một rối loạn tâm lí hoặc rối loạn suy nghĩ ở những người có trách nhiệm.

Khi được phóng viên AP hỏi tại sao Chính phủ không cho người dân biểu tình trước đại sứ quán Tàu, viên phát ngôn của Bộ Ngoại giao VN nói: “[…] Còn thông tin tại sao Chính phủ không cho người dân biểu tình. Xin khẳng định thông tin đó không có cơ sở. Người dân VN có quyền biểu thị yêu nước theo quy định của pháp luật.” Không biết nói ra câu này viên phát ngôn có cảm thấy xấu hổ không nhỉ? Qui định của pháp luật là gì trong khi Quốc hội chưa thông qua luật biểu tình? Sự thật rành rành là khi người dân xuống đường phản đối hành động xâm lược của Tàu thì bị các lực lượng cảnh sát và an ninh trấn áp một cách … tận tình. Trong khi đó báo chí VN hồ hởi đưa tin các nhóm sinh viên và người Việt ở nước ngoài biểu tình chống Tàu. Thái độ của chính quyền VN chưa hẳn là “khôn nhà dại chợ”, nhưng có thể xem là double standard – lưỡng chuẩn, một chuẩn dành cho người Việt trong nước và một chuẩn dành cho người Việt ở nước ngoài.

Còn Phùng đại tướng thì nói “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng”. Thế thì những chiếc tàu cá của ngư dân VN bị tàu của kẻ thù đâm vào cho chìm và gây thương tích và tử vong thì có phải là “đang phát triển tốt đẹp”? Chẳng lẽ phát triển tốt đẹp bằng cái giá máu và mạng sống của ngư dân Việt Nam? Thật khó chấp nhận phát biểu này.

Báo chí VN dùng cụm từ “vô nhân đạo” để chỉ hành động tàu của Tàu đâm vào tàu cá VN. Nhưng tôi lấn cấn cụm từ “vô nhân đạo”. Theo tôi hiểu nhân đạo là tình thương yêu đồng loại và tôn trọng giá trị đạo đức và phẩm giá con người. Bọn Tàu cộng xâm phạm lãnh hải VN là quân cướp. Quân cướp không thể nào có “nhân đạo”. Vậy thì kì vọng vào lòng nhân của quân cướp Tàu cộng chẳng khác gì van xin vào lòng nhân từ kẻ sát nhân. Không thể gọi hành động đâm vào tàu VN là “vô nhân đạo”; phải gọi đó là “thói côn đồ”, quân ác ôn, quân thú tính. Phải gọi đúng tên đúng việc như thế, chứ không có chuyện nhân đạo hay vô nhân đạo ở đây.

Thật chẳng biết nói gì khi báo chí VN có vẻ tự hào về những chuyến luồn lách và trốn chạy của tàu cảnh sát biển VN. Có lẽ buồn, nhưng cũng tức giận. Thuở đời nay tàu mình chạy trốn trên vùng biển của mình thì có gì là đáng tự hào?! Bọn cướp nó chẳng những nhởn nhơ mà còn truy đuổi tàu chấp pháp của mình. Thế có phải là nhục không? Phải nói là rất đau khi đọc những bản tin như thế. Đau chứ chẳng có gì đáng tự hào cả.

Càng đau hơn khi Nhà nước hô hào và khuyến khích ngư dân bám biển trong khi họ chẳng được ai bảo vệ. Ở nước ngoài, mỗi khi nơi nào có biến động, chính quyền có nhiệm vụ cảnh báo công dân mình không nên ghé qua những nơi đó. Còn đằng này chính quyền VN khuyến khích ngư dân đi vào vùng nguy hiểm. Điều đáng khâm phục là ngư dân VN vẫn ra khơi dù biết rằng những chuyến đi như thế là rất nguy hiểm. Đến khi bị kẻ thù phá hoại và gây tử vong thì cũng chẳng ai quan tâm. Đúng là “mang con bỏ chợ”. Có chăng là vài dòng chữ tuyên dương trên báo chí. Mạng sống và danh dự của người Việt thấp như thế chăng? Không biết có chính quyền nào trên thế giới (ngoại trừ VN) làm như thế với công dân mình.

Đúng là có những điều mình không hiểu nổi. Không hiểu tại sao cho đến nay sau hơn 1 tháng Tàu cộng xâm lược biển ta mà chẳng có một lãnh đạo nào điều trần trước quốc dân. Không hiểu nổi tại sao chính quyền không cho người dân phản đối quân xâm lược. Không hiểu nổi trong khi tình hình căng thẳng và chết chóc trên biển Đông mà vẫn có vị tướng tuyên bố rằng tình hình tốt đẹp. Không hiểu nổi tại sao mình chạy trốn ngay trên vùng biển của mình, và mình lấy đó làm niềm tự hào. Không hiểu nổi khi người ta kì vọng lòng nhân đạo của quân cướp biển và quân thảo khấu. Có thể nói tất cả những khó hiểu trên là những nghịch lí bất thường trong một xã hội và thể chế cũng bất thường chẳng kém.

Theo Blog Ba Sàm

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.