Không thể hiểu nổi!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đại học Khoa học Huế

Đọc bản tin của BBC, 10:51 GMT, 10.7.2011 mà không muốn tin ở mắt mình: Bắt phóng viên và người biểu tình chống Trung Quốc! Theo bài báo trên, trong số những người bị bắt, có cả phóng viên của các hãng tin lớn như NHK, Asahi Shimbun (Nhật Bản), AP (Mỹ)?!

Sự bối rối vì cái ‘tầm’ thiển cận của hiểu biết, nghèo đói về nghĩ suy, thiếu vắng về phương pháp, đau đớn về lòng tự trọng và sụp đổ về niềm tin qua sự hành xử vừa vô lý, vừa kém cỏi của các cơ quan chức năng (tôi chưa thể khẳng định cấp tối cao nhất là ai) đã lấn át, thổi bay tất cả những trăn trở và dằn vặt khác trong tôi. Như bao lần, tôi chỉ còn có thể thở dài rồi nói với cái máy tính lặng câm: Tại sao lại thế?

Nếu các vị có chức quyền lo sợ ‘từ tia lửa sẽ bùng lên ngọn lửa’ thì cách hay nhất, hợp lý nhất không phải là đàn áp mà là vừa tự sửa mình, vừa đồng thuận với Lòng Dân (Lòng Dân ở đây bao gồm cả Tổ Tiên, Giang Sơn, Xã Tắc). Con đường ngắn nhất, rõ như ban ngày ấy, sao cứ có chức quyền là bịt mắt bưng tai? Dường như các vị không học lịch sử nên không biết rằng từ chỗ xa dân đến chỗ mất dân, mất nước chỉ có một bước?

Thật buồn là trong khi ‘nước ngoài’ đến Trung Quốc ngang nhiên tuyên bố một cách thẳng thắn vì nỗi Trung Quốc chưa có “niềm tin chiến lược” thì Việt Nam cứ đi tìm các giải pháp sách lược theo kiểu cả vú lấp miệng em để mong tìm sự “đồng thuận” trời ơi đất hỡi! Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, Đô đốc Mike Mullen nói thẳng, nói thật với Trung Quốc tại Bắc Kinh rằng: “Một lo lắng, trong số những điều khác của tôi, là các sự cố liên tục có thể làm gây ra một tính toán sai lầm, và một diễn biến bùng nổ không lường trước… Chúng tôi có sự hiện diện lâu dài ở đây, chúng tôi có một trách nhiệm lâu dài. Chúng tôi tìm kiếm sự ủng hộ mạnh mẽ một giải pháp hòa bình cho những khác biệt” (BBC, 12:40 GMT, 10.7.2011). Ông Hồ Xuân Sơn có nghe những điều trên? Chuyện của mình, người ta lo lâu dài về niềm tin chiến lược đến thế trong khi ông Hồ Xuân Sơn chỉ biết vắt mũi bỏ mồm vừa ngố vừa đau đớn.

Là một công dân – tự cho rằng mình hiểu về Trung Quốc không ít lắm, tôi muốn nói rằng việc bắt bớ, đàn áp thô bạo những người biểu tình là cách làm hạ sách của những người có trách nhiệm. Làm như thế chẳng khác gì đang vẽ đường cho cá mập chạy, lưỡi bò liếm. Tai họa hơn nữa, các vị đang đánh mất những cơ hội cuối cùng để có sự thứ tha – thông hiểu của dân tộc. Các vị sai nhiều không kể xiết nhưng, 90 triệu người Việt có thể tạm gạt sang một bên để cứu nước, cứu nhà. Tại sao người Mỹ họ lo lắng về một sự bùng nổ không lường trước được mà các vị chỉ quẩn quanh đồng thuận? Chẳng lẽ nền văn minh giàu mạnh nhất thế giới, sáng tạo đến 80% những thành tựu lớn nhất, đắc dụng nhất của loài người hiện đại mà lại đi lo hão vậy ư?

Những người có trách nhiệm tự cho mình niềm tin về sự “khôn ngoan” nên đọc những dòng này của James Rhode: “Hôm nay, một mối đe dọa tương tự tồn tại (tương tự như Hitler trước chiến tranh thế giới hai), đe dọa sự bất ổn trên thế giới. Không nổi tiếng như các mưu đồ của một Hitler hay một Stalin, nhưng quỷ quyệt, tính toán và láu cá (chúng tôi nhấn mạnh – HVT). Bắt nguồn từ phía Đông Vịnh Bắc Bộ, trong khu vực Việt Nam, và bản thân tôi gọi đó là Biển Đông. Dĩ nhiên Trung Quốc gọi đó là Biển Nam Trung Hoa, suy cho cùng, họ là người biểu diễn thế lực trong khu vực và trong nỗ lực của họ là viết lại lịch sử, de dọa và giết hại những người chống lại sự thu tóm quyền lực của họ.

Điều kiện tiên quyết của cái gọi là “đồng thuận”chỉ có một mà thôi: Hủy bỏ đường lưỡi bò, ngồi vào bàn đàm phán về Hoàng Sa, Trường Sa; chấm dứt mọi hành động tiểu nhân tương tự như chuyện “kỳ dị của ngư dân ở Biển Đông” màVNN đã nói. Không có những điều kiện tiên quyết ấy, mọi sự “đồng thuận” chỉ là ảo tưởng ngông cuồng! Đe dọa dân để làm vui lòng “hàng xóm” là cách thức bày tỏ rõ ràng nhất thông điệp có tên gọi là SỢ HÃI!

Huế, 10.7.2011
H.V.T.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”