Không tín nhiệm thì nghỉ!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

08-06-2014

Đó là khẳng định chắc nịch của đồng chí TBT Nguyễn Phú Trọng tại phiên thảo luận (hôm qua) về việc bỏ phiếu tín nhiệm cho những chức danh do Quốc hội/ Hội đồng nhân dân các cấp bầu.

Nghe, thật khoái cái màng nhĩ!

Khổ nỗi, với 3 mức: Tín nhiệm cao. Tín nhiệm thấp. Và, Tín nhiệm thì đào đâu ra không tín nhiệm để mà…nghỉ, thưa đồng chí Tổng Bí thư!

Ai cũng hiểu Tín nhiệm thấp nghĩa là vẫn còn tín nhiệm. Nếu lượng hóa như việc chấm điểm học trò thì 5/10 là thấp so với điểm 7, 8, 9, nhưng vẫn lên lớp như thường, không những không phải thi lại, và càng không phải nghỉ (theo cách nói của TBT Nguyễn Phú Trọng).

Chả nhẽ đồng chí TBT lại có thể lẫn lộn khái niệm tín nhiệm thấp với không tín nhiệm… nên mới phang như thế? Hay là, sâu xa đồng chí Nguyễn Phú Trọng muốn Quốc hội chỉ nên bỏ phiếu tín nhiệm ở 2 mức: 1/ Tín nhiệm. 2/ Không tín nhiệm. Cái mà tất cả các quốc gia dân chủ đều làm thế, chỉ làm thế. Nói gọn hơn, dễ hiểu hơn, với nội hàm đầy đủ là bỏ phiếu bất tín nhiệm.

Đơn giản thế thôi mà ta cứ loay hoay cho đến mãi tân thập niên thứ 2 của thế kỷ 21cơ quan Lập pháp của Nhà nước ta, nhà nước của dân, vì dân, do dân, Nhà nước XHCN dân chủ gấp vạn lần các nước tư bản phương tây (lời bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan) mới bắt đầu thử bỏ phiếu tín nhiệm các chính khách (năm 2013) bằng một cách không giống ai: Tín nhiệm cao/Tín nhiệm/Tín nhiệm thấp.

Với 3 mức như thế, chưa bỏ, dân chúng đã biết tất cả đều đạt tín nhiệm. Vậy thì, bỏ phiếu làm gì cho mất thì giờ. Diễn kịch à? Tất nhiên ai chẳng biết cuộc đời là một sân khấu. Chẳng thế mấy chữ sân khấu chính trị đã có trong các loại từ điển từ đời nảo đời nào. Chính trị nào mà chẳng phải diễn. Chỉ có điều các bác nhà mình diễn dở ẹo. Mấy người muốn xem, muốn nghe?

Những người quan tâm theo cách ”gái góa lo việc triều đình” thì chỉ thương mấy ông mấy bà bên Hành pháp (Chính phủ). Ông Thủ tướng, ông Giáo dục, bà Y tế, ông Ngân hàng, ông Giao thông Vận tải… bạc mặt vì công việc, mỗi ngày làm việc 15, 17 giờ đồng hồ. Bố mẹ ốm, vợ yếu, con đau chẳng thấy mặt đâu. Ngày lễ, ngày tết càng bận, hết tuyến đường này đến xa lộ kia, hết cầu thép này, dây văng nọ …đến cầu treo tận Tây Bắc, Tây Nguyên để học trò, cô giáo không phải chui túi ny lông qua sông… vân vân và vân vân. Thế mà phiếu tín nhiệm thấp lại nhiều. Trong khi các ông các bà bên Lập pháp, Tư pháp, bên Đảng, chủ yếu trong phòng máy lạnh/máy ấm, chân đút gầm bàn. Họp, thảo luận rồi sửa lỗi chính tả các văn bản, nghị quyết (đa số càng sửa càng sai, càng sai càng sửa, nhưng rồi, sửa đâu sai đấy). Và, sau hết là chém gió…theo cách không biết 100 năm nữa nước ta có tiến được lên chủ nghĩa xã hội không, nhưng mà…Cố gắng, cố gắng…Thi đua, thi đua…Tiến lên hàng đầu …Để bảo vệ hòa bình thế giới..

Những người như thế, chính khách loại như thế, phiếu tín nhiệm lại rất cao, hơn hẳn bên Chính phủ.

Thế mới càng biết các đại biểu của dân (nghị sĩ) rất sáng suốt. Sáng suốt đến mức người làm nhiều được đánh giá thấp, người làm ít lại được đánh giá cao, thậm chí rất cao (liệu có chuyện chạy phiếu?)

Chỉ tiếc, có người không được có tên trong danh sách để QH bỏ phiếu tín nhiệm, người lúc nào cũng đau đáu với sự nghiệp xây dựng CNXH, đấu tranh không mệt mỏi để giữ gìn tình đoàn kết giữa các Đảng cộng sản anh em và phong trào cộng sản quốc tế, nhất là với những người đồng chí “Sơn thủy tương liên/Lý tưởng tương đồng/Văn hóa tương thông/Vận mệnh tương quan.

Tại sao chưa bổ sung người này vào danh sách?

Có tên trong danh sách, chắc chắn số phiếu tín nhiệm của các đồng chí đó sẽ rất cao.

Cao. Thấp. Không cao không thấp. Bỏ phiếu như thế thì nên bỏ đi cho đỡ mất thời gian, tiết kiệm ngân sách (tiền ngân sách là tiền dân). Mỗi 1 ngày, 1 giờ tại nghị trường QH đâu phải ít thóc.

Hãy học tập các quốc gia khác đi trước ta hàng trăm năm. Đừng “sáng tạo” nữa. Lòng vòng mãi chỉ khổ dân. Đồng thời với việc bỏ phiếu bất tín nhiệm, thì rất cần có văn hóa từ chức nơi các chính khách Việt Nam. Tư duy lỗi thời, lúc nhớ lúc quên, lẫn lộn thì phải từ chức ngay.

Nguồn: Blog Quê Choa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.