Lá Thư Đầu Năm Bính Ngọ 2026 Của Chủ Tịch Đảng Việt Tân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(Video ở bên dưới)

Lá Thư Đầu Năm Bính Ngọ 2026 Của Chủ Tịch Đảng Việt Tân

Kính thưa đồng bào,

Trong thời khắc tiễn đưa năm cũ, đón Xuân Bính Ngọ 2026, thay mặt toàn thể anh chị em đảng viên Việt Tân, tôi xin kính chúc quý quyến một năm mới nhiều sức khỏe và vạn sự an lành. Nhân đây, chúng tôi cũng xin bày tỏ lòng tri ân đến toàn thể quý vị thân hữu đã luôn luôn sát cánh và đồng hành với anh chị em Việt Tân trên mọi chặng đường đấu tranh trong năm vừa qua.

Thưa quý vị,

Chúng ta vừa bước qua năm 2025 đầy rẫy những biến động. Trật tự quốc tế hình thành sau Thế Chiến Thứ Hai – kéo dài trong 80 năm vừa qua, đang tan rã trước mắt chúng ta. Những nguyên tắc từng được xem là nền tảng của nhân loại như ngoại giao dựa trên luật pháp quốc tế, tôn trọng chủ quyền quốc gia, xây dựng an ninh tập thể và nhất là đề cao các giá trị phổ quát… đã không còn được tôn trọng một cách nhất quán. Điều đáng lo ngại hơn là chưa có một trật tự mới nào đủ rõ ràng để thay thế.

Chiến tranh không còn là những biến động cục bộ mà nay đã trở thành trạng thái lây lan, ảnh hưởng khu vực hay quốc tế. Xung đột đã lan từ Đông Âu sang Trung Đông, từ Biển Đỏ đến eo biển Đài Loan, cho đến khu vực Đông Nam Á. Trong khi đó, các cường quốc đã hành xử ngày càng theo kiểu “mạnh được yếu thua.” Công nghệ, kinh tế, thông tin và quân sự hòa trộn thành những mặt trận mới, nơi kẻ yếu dễ trở thành nạn nhân hơn bao giờ hết.

Trong bối cảnh ấy, những quốc gia nhỏ, những dân tộc không có thể chế vững vàng, không có sự đồng thuận xã hội, sẽ đối diện với nhiều nguy cơ bất ổn và thiệt hại vì bị kéo vào những chọn lựa vô cùng khó khăn.

Việt Nam không đứng ngoài cơn địa chấn này.

Tại đại hội đảng lần thứ 14 diễn ra vào giữa tháng 1 vừa qua, ông Tô Lâm tiếp tục giữ chiếc ghế tổng bí thư – vị trí quyền lực cao nhất của chế độ. Trên các diễn đàn, ông Lâm nói nhiều đến “nhân nghĩa,” “cải cách,” “kỷ nguyên vươn mình,” tạo ra không ít kỳ vọng, nhất là nơi những người dân thấp cổ bé miệng đang mỏi mòn trước tham nhũng, bất công và bế tắc.

Nhưng bên dưới lớp ngôn từ ấy là một sự thật không thể che giấu. Đó là nỗi lo sợ sâu sắc của quyền lực trước chính người dân của mình, phản ảnh qua sự gia tăng đàn áp của hệ thống công an trị.

Một nhà lãnh đạo tự tin vào tính chính danh của mình không cần phải sợ dân. Một chính quyền vững mạnh không phải cai trị bằng nỗi sợ. Thế nhưng, những gì đang diễn ra trong toàn xã hội đã cho thấy điều ngược lại. Sự siết chặt kiểm soát xã hội, sự nghi kỵ với giới trí thức, với giáo dục khai phóng, với các mối quan hệ quốc tế mang tính giá trị, và đặc biệt là nỗi ám ảnh thường trực về cái gọi là “cách mạng màu.”

Nỗi sợ ấy không phải là sản phẩm của âm mưu bên ngoài, mà là chính hệ quả tất yếu của một thể chế không dựa trên sự ủy quyền của nhân dân, không được lòng dân, và không phục vụ cho quyền lợi của người dân.

Kính thưa đồng bào,

Thế giới đang đổi thay nhanh chóng, không phải vì con người muốn bất ổn, mà vì những cách quản trị cũ đã không còn phù hợp với nhu cầu mới của xã hội. Việt Nam cũng đang đứng trước thử thách ấy. Những cải cách nửa vời, những khẩu hiệu được lặp đi lặp lại nhưng không đi kèm với những thay đổi thực chất, chỉ kéo dài sự trì trệ và bào mòn niềm tin xã hội.

Điển hình nhất là qua việc ban hành Nghị định 46 về an toàn thực phẩm đã cho thấy là chế độ vẫn nhìn người dân chủ yếu như đối tượng quản lý, chứ không phải là chủ thể đồng kiến tạo chính sách. Thay vì góp phần vào việc bảo vệ sự an vui và ổn định cộng đồng, nhất là trong dịp lễ Tết đầu năm, Nghị định 46 đã tạo ra sự ùn tắc, hỗn loạn trong lưu thông hàng hóa, gây thiệt hại trực tiếp cho tiểu thương, doanh nghiệp nhỏ và đời sống dân sinh.

Thực tế cũng cho thấy rằng mối đe dọa lớn nhất đối với Việt Nam hôm nay không đến từ bên ngoài, mà đến từ sự trì hoãn thay đổi ở bên trong. Lịch sử nhân loại đã chứng minh, trong một thế giới đầy bất định, chỉ những quốc gia có thể chế minh bạch, xã hội cởi mở và sự đồng thuận dân tộc cao mới có khả năng đứng vững và vượt qua các biến động toàn cầu.

Con đường tích cực cho tương lai Việt Nam không phải là đối đầu bạo lực, mà là chuyển hóa có trách nhiệm, với một lộ trình cải cách rõ ràng, hướng đến tự do và dân chủ dựa trên sự thật và công lý. Điều đó đòi hỏi:

  • Một nhà nước biết tôn trọng và phục vụ nhân dân, dám chấp nhận giới hạn quyền lực của chính mình, thay vì mở rộng kiểm soát;
  • Một xã hội tôn trọng đa nguyên, khác biệt và phản biện, thay vì đòi hỏi đồng nhất qua cưỡng bách và trấn áp;
  • Một nền chính trị đặt phẩm giá con người làm trung tâm, không coi người dân là mối nguy cần kiểm soát.

Kính thưa đồng bào,

Lịch sử đã chứng minh rằng không có quyền lực nào tồn tại mãi mãi nếu đi ngược lại lòng dân. Nhưng lịch sử cũng nhắc nhở rằng không có tương lai nào tốt đẹp nếu thay đổi bằng hận thù và bạo lực. Dân tộc Việt Nam đã trải qua quá nhiều mất mát để hiểu một chân lý giản dị mà sâu sắc: Tự do chỉ có ý nghĩa khi đi cùng trách nhiệm, và hòa bình chỉ bền vững khi dựa trên công lý.

Bước sang năm Bính Ngọ 2026, tôi tin rằng dân tộc ta đang đứng trước một ngã rẽ lớn. Con đường phía trước không dễ dàng, nhưng không vô vọng. Điều quan trọng nhất là chúng ta không đánh mất niềm tin vào chính mình, vào trí tuệ, lòng nhân ái và khả năng tự quyết của người Việt Nam.

Trong niềm hy vọng đầu Xuân, tôi tin là dân tộc chúng ta sẽ lật qua trang sử mới tốt đẹp trong ý thức nhân bản, xây dựng và chủ động một ngày không xa.

Đảng Việt Tân nguyện đồng hành cùng dân tộc trên con đường xây dựng hạnh phúc và yêu thương cho các thế hệ mai sau.

Trân trọng kính chào quý vị.

Lý Thái Hùng
Chủ Tịch Đảng Việt Tân

(Video: Youtube Việt Tân)

Link FB Video: https://www.facebook.com/reel/2449217785537963

 

 

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”