Miếng “bò Cộng Sản” dát vàng, Cá Voi Xanh và chủ quyền quốc gia

Các cơ quan truyền thông quốc tế đưa tin nhiều về Bộ Trưởng Tô Lâm và món bò dát vàng, trong khi báo chí nhà nước im lặng. Ảnh: RFA
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Có lẽ, mấy ngày qua, người Việt Nam nổi tiếng nhất thế giới không ai khác là viên Bộ Trưởng Công An Tô Lâm với món “bò Cộng Sản” dát vàng mà báo chí quốc tế từ Daily Mail, BBC, The Sun, RFA, VOA, ABC News, Jakarta Post, Bangkok Post, South China Morning Post, The Telegraph, The Straits Times, Yahoo,… đồng loạt đăng tải hình ảnh khi ông ta “đớp” lấy miếng bò nướng được Salt Bae bón tận miệng. Bữa ăn “đạm bạc” của hai vị quan chức quyền lực nhất Bộ Công An Việt Nam (cùng với Chánh Văn Phòng Bộ Tô Ân Xô) có thể có giá tới vài ngàn bảng Anh. Từ khóa “Tô Lâm ăn bò dát vàng” trở thành từ khóa hot nhất trên công cụ tìm kiếm Google những ngày qua (cho ít nhất 463.000.000 kết quả!) Còn phía nhà cầm quyền Việt Nam thì lờ tịt, coi như chẳng hề có chuyện gì. Một cách thức xử lý truyền thông quen thuộc của CSVN khi sự việc quá rõ ràng. Riêng về độ lỳ lợm, vô sỉ thì quan chức CSVN đứng số 2 không ai dám đứng thứ nhất, kể cả quan chức Trung Cộng.

Công luận trong nước thì sôi sục phẫn nộ rằng vị bộ trưởng công an là đại diện cho “thanh gươm và lá chắn” của đảng, đang là cánh tay phải của “Bác” Trọng trong công cuộc “đốt lò” diệt tham nhũng, chống tha hóa mà lại ăn chơi trác táng trên xương máu người dân như thế thì còn làm gương liêm chính cho ai? Thực ra chuyện ăn chơi của quan chức xứ cộng sản nó khủng khiếp, vượt xa sự tưởng tượng của tuyệt đại đa số các “ông chủ” đang ở những căn phòng trọ chật hẹp, tồi tàn, ăn cơm phần 15.000 ngàn/suất và đóng đủ mọi loại thuế cho đảng và nhà nước được vinh quang, cho quan chức đi công du xứ người không kém phần sang chảnh với các tỷ phú ở xứ thực dân, đế quốc.

Nghe nói, ngài Thủ Tướng Phạm Minh Chính trong thời gian làm bí thư tỉnh Quảng Ninh đã để lại những món nợ hàng trăm tỷ đồng chỉ riêng tiền “tiếp khách” ở các khách sạn, resort 5 sao trong tỉnh. Khi “ngài” về làm trưởng ban tổ chức trung ương, “ngài” cũng “quên” luôn khoản nợ khổng lồ này, khiến cho tỉnh ủy và ủy ban tỉnh Quảng Ninh phải đau đầu những khoản chi không biết phân bổ vào đâu, è cổ trả nợ trong mấy năm mới hết. Chỉ riêng hóa đơn ở hệ thống khách sạn và nhà hàng Mường Thanh nếu phải “sao kê” cũng hàng chục kg chứng từ với hơn 80 tỷ đồng khiến cho ông Thản điếu cày khi đó phải “ngậm bồ hòn.”

Thực chất, miếng “bò Cộng sản” dát vàng của Tô Lâm chẳng thấm tháp gì so với “công lao” to lớn mà ông ta đã cống hiến cho đảng: Sang Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngang nhiên như bọn trộm chó xứ Đông Lào, bất chấp pháp luật quốc tế; Đàn áp dân oan, bắn chết ông cụ 86 tuổi Lê Đình Kình; Bỏ tù hàng chục những nhà báo, fbker, những nhà bất đồng chính kiến; Thẳng tay sát phạt phe cánh trong nội bộ đảng… hết lòng phò tá “ngài” Tổng Tịch cho tới giờ. Vì thế miếng thịt bò dát vàng đâu thấm gì quyền lực của Tô Lâm và đồng bọn. Chỉ cần nâng giá xăng lên vài lần, thì ngân sách lại đầy ắp như nước sông Đà. Có gì mà phải ầm ĩ lên? Bọn “phản động,” bọn truyền thông quốc tế nói mãi cũng phải chán.

Dân Việt ngóng xem màn “chọi chó” ở Ba Đình cứ như xem showbiz. Viên Đại Tá, Phó Tổng Cục Trưởng Tình Báo Bộ Công An Nguyễn Duy Linh – con trai của “bố già” Nguyễn Văn Hưởng – đã chính thức vào “lò” ông Trọng chỉ vì nhận hối lộ có …5 tỷ đồng và phải đối mặt với án tù tới 13 năm. Bàn dân thiên hạ vui mừng cứ như Công Lý được thực thi, một số thì tin rằng đảng đang ngày một trong sạch hơn… bla, bla. Giờ lại có scandal “bò Cộng Sản” của “ngài” Tô Lâm hứa hẹn nhiều màn cung đấu sặc mùi máu tanh.

Thiết nghĩ, Nguyễn Duy Linh “ăn” có nhiều hơn mấy miếng “bò Cộng Sản” như ông Tô Lâm cùng đám tùy tùng vừa mới xơi, mà phải bóc tới 13 quyển lịch thì quá đáng chăng? Cũng là “đồng chí” với nhau, chỉ vì ăn chia không đều mà thù nhau tới mức đó? Hay là oán thù từ đời cha chú vẫn còn chưa thể xóa bỏ? Cũng qua vụ lùm xum này mới hay bọn phản động đã “chui sâu, leo cao,” kề cận với các quan chức chóp bu, quay phim chụp ảnh cả bữa tối đạm bạc của các lãnh đạo liêm khiết luôn học tập đạo đức Hồ Chí Minh để “bôi nhọ đít nồi.” Thủ đoạn của chúng thật thâm độc, nguy hiểm làm sao.

Nghe nói, giới chóp bu CSVN sắp tới sẽ tiếp tục “hợp tác toàn diện” với người “bạn vàng 4 Tốt” trong hàng loạt các dự án dầu khí ở mỏ Cá Voi Xanh và Cá Rồng Đỏ sau khi đã “đánh võng,” trì hoãn nhiều năm dự án này với gã khổng lồ Exxon Mobil. Mặc dù đã đầu tư cho các hoạt động thăm dò hàng trăm triệu Mỹ Kim, Exxon Mobil vẫn phải dứt áo ra đi, để lại mỏ khí có thể mang lại hàng trăm tỷ Mỹ Kim sắp bước vào giai đoạn khai thác thương mại. Exxon Mobil đi tới quyết định này vì có quá nhiều bất cập, bất hợp tác cũng như không thực hiện các điều khoản cam kết theo hợp đồng ban đầu từ phía giới chức Việt Nam và PetroVietnam (PVN). Sự chậm trễ triển khai dự án khiến cho Exxon Mobil lỡ mất nhiều cơ hội đầu tư, thu xếp vốn và rủi ro.

Phía Việt Nam trong nhiều năm không thể chốt được đơn giá bán khí gas, cũng như thời điểm khai thác chính thức. Nguyên nhân chủ yếu từ áp lực của Bắc Kinh. Ngoài ra, liên tục những lãnh đạo trong tập đoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN) bị thanh trừng trong cuộc “đốt lò” khiến cho công tác triển khai các dự án mới ở tập đoàn này đang bị mắc kẹt. Những mỏ dầu cũ chủ lực trước đây như Bạch Hổ đang cạn nhanh và chỉ còn khai thác cầm chừng vài năm tới (theo tính toán là 2023 sẽ hết dầu để hút). Trong khi các mỏ mới thì không có năng lực cả về kỹ thuật, vốn cũng như không có quyền tự chủ để quyết định khai thác. Do đó, Hà Nội không còn sự lựa chọn nào khác là phải liên doanh với một tập đoàn nhà nước của Trung Cộng. Đó là kết quả mà Bắc Kinh muốn. Đối phó với việc các nguồn thu ngân sách đều khô cạn trong khi không thể khai thác những mỏ dầu, khí ở Biển Đông thì giới chức CSVN đang gia tăng việc “khoan” vào sức dân bằng việc chỉ trong vòng 11 tháng đã tăng giá xăng 13 lần và hiện giá xăng của Việt Nam so với thu nhập bình quân đầu người đang là giá xăng đắt đỏ nhất thế giới.

Với sự lui bước lần thứ 4 trước Bắc Kinh ở Biển Đông (Năm 2017, Việt Nam đã phải yêu cầu công ty Repsol của Tây Ba Nha hủy bỏ việc thăm dò tại Lô 136.3; Năm 2018, Việt Nam tiếp tục yêu cầu Repsol hủy bỏ dự án đang tiến hành tại Lô 07.3; Năm 2020, Việt Nam hủy bỏ việc thăm dò và khai thác mới tại Lô 06.1 với Repsol và phải trả số tiền đền bù lên tới 1,2 tỷ Mỹ Kim) Hà Nội chính thức từ bỏ chủ quyền lãnh hải và nguồn tài nguyên ở thềm lục địa. Nó không chỉ là vấn đề thiệt hại to lớn về kinh tế khi vừa không thể khai thác được tài nguyên khoáng sản vừa phải đền bù hàng tỉ Mỹ Kim cho Repsol (1 tỷ 200 triệu USD cho Repsol trả trong 3 năm và Exxon Mobil thì đang phải điều đình số tiền đền bù) mà điều này cho thế giới thấy rằng, thể chế CSVN đã không còn đảm bảo được chính danh chính trị, cũng như chủ quyền quốc gia. Các xu hướng cho thấy, Hà Nội đang trở thành một thứ tiện nghi chính trị của Bắc Kinh tùy tiện thao túng cho mục đích thống trị Đông Nam Á.

Hãy nhìn bản đồ các khu vực và lô dầu khí nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam phía dưới. Các lô dầu khí màu vàng thuộc liên doanh giữa PVN và Repsol đã phải hủy bỏ hoàn toàn vào năm 2020. Còn các lô màu nâu ở sát bờ biển miền Trung Việt Nam nơi có mỏ Cá Voi Xanh, liên doanh với Exxon Mobil sẽ phải hủy bỏ trong thời gian tới dưới sức ép của Bắc Kinh. Điều này, sẽ dẫn tới một tiền lệ và hiện trạng cực kỳ nguy hiểm về an ninh và chủ quyền quốc gia và là một cuộc sụp đổ về địa chính trị và tính chính danh của thể chế. Tuy vậy, đối với đảng CSVN tất cả điều này đều không quan trọng bằng lợi ích của băng đảng cầm quyền. Đây là một tội ác bán nước không thể dung thứ, ngàn đời sẽ ghi tên những kẻ như Nguyễn Phú Trọng, Phạm Minh Chính…

Bản đồ các khu vực và lô dầu khí nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, tháng 12/2016.
Bản đồ các khu vực và lô dầu khí nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, tháng 12/2016.

 

Từ đây, “đường lưỡi bò chín đoạn” chính thức được xác định bằng những giàn khoan khổng lồ của Trung Quốc, nằm trên thềm lục địa của Việt Nam và cách bờ biển miền Trung chỉ có 90km. Như vậy, toàn bộ Biển Đông sẽ nằm trong vùng nội thủy của Trung Quốc chỉ trong vòng 3 năm nữa. Thành tựu “bán nước từng phần, bán nước toàn diện” này của đảng CSVN chắc chắn sẽ được thiên triều khen ngợi và dang rộng đôi tay để bảo vệ cho những quan thái thú năng nổ nhất như Phạm Minh Chính hay Nguyễn Phú Trọng và bảo đảm cho các gia tộc Đỏ này đời đời phú quí.

Đối với CSVN thì dù mất cả Trường Sa, Hoàng Sa, Biển Đông, Tây Nguyên, Quảng Ninh, Hải Phòng… thì cũng không phải là điều đáng quan tâm bằng sự tồn vong của thể chế và lợi ích của các gia tộc Đỏ. Đám dân đen có phẫn nộ với hàng ngàn biệt phủ, với món “bò Cộng Sản” dát vàng của Tô Lâm hay của bất cứ quan chức nào, thì đảng vẫn luôn quang vinh và những lãnh đạo CS thì luôn luôn sáng ngời với “đạo đức Hồ Chí Minh.” (sic!) Dân tộc này, đang tiến gần đến bờ vực diệt vong hơn bao giờ hết và cơn ác mộng bắt đầu từ trận ôn dịch Cúm Tàu với sự ngu xuẩn và vô lương của tập đoàn mafia CSVN.

Tân Phong

XEM THÊM:

 

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”