Một blogger người Pháp gốc Việt bị bắt giữ tại Sài Gòn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 9/9/2010

Tổ chức Ký Giả Không Biên Giới (RSF) kêu gọi phải trả tự do tức khắc cho ông Phạm Minh Hoàng, một chủ nhân blog có quốc tịch Pháp và là giáo sư toán học tại trường Đại học Bách Khoa, TP. HCM. Bị công an bắt ngày 13/8/2010, ông bị truy nã trên cơ sở điều 79 bộ Luật Hình Sự là điều quy định trừng phạt các âm mưu lật đổ chính phủ. Những lý do bắt giữ ông đã không được công bố và gia đình cũng không có tin tức của ông. Theo luật pháp Việt Nam, thời gian câu lưu để điều tra không được quá 9 ngày.

Việc giam giữ này không thể chấp nhận được. Tất cả tình huống khiến cho người ta tin rằng ông Phạm Minh Hoàng đã bị bắt vì những bài ông viết được đăng tải trên blog của ông và sự liên hệ của ông với các giới đối kháng. Không ngần ngại bắt giữ một công dân Pháp, nhà cầm quyền Hà Nội xác quyết ý định bịt miệng những chỉ trích, đặc biệt là vấn đề tế nhị về quan hệ với Trung Quốc, trước thềm Đại Hội của đảng duy nhất, dự trù vào đầu năm 2011. Vợ ông, bà Lê Thi Kiều Oanh, đã công khai bày tỏ nỗi lo ngại của bà về cách đối xử đối với chồng bà ở trong tù.

Chúng tôi cũng yêu cầu nhà cầm quyền chấp thuận cho lãnh sự Pháp tại chỗ được mau chóng và thường xuyên tiếp xúc với ông Hoàng. Ngày 08/7/2010, ông Bộ Trưởng Ngoại Giao Pháp, Bernard Kouchner, đã kêu gọi bảo vệ quyền tự do phát biểu trên mạng internet. Trong một cuộc họp báo được tổ chức tại Paris, ông Bộ Trưởng đã cam kết bảo vệ những “nhà đối kháng trên mạng”, nạn nhân của nạn truy bức trên toàn thế giới.

Là một blogger dấn thân, ông Phạm Minh Hoàng được biết đến với bút danh Phan Kiến Quốc http://pkquoc.multiply.com. Các bài viết của ông về giáo dục, môi trường và chủ quyền quốc gia đối với Trung Quốc được phổ biến rộng rãi trên mạng. Đặc biệt ông đã tham gia chiến dịch chống việc khai thác quặng mỏ bô-xít bởi các xí nghiệp Trung Quốc trên Cao Nguyên Miền Trung. Tên ông đã được ký dưới bản kiến nghị về vấn đề này; bản kiến nghị đã rất được ủng hộ tại Việt Nam.

Có quốc tịch Pháp, ông Phạm Minh Hoàng, 55 tuổi, đã du học tại Pháp và cư ngụ tại đây khoảng 20 năm. Ông trở lại quê hương của ông, từ 10 năm nay, để giảng dạy nhằm giúp phát triển ngành giáo dục khoa học.

Cuộc bắt bớ này đã xảy ra trong lúc nhà cầm quyền đã không thả các bloggers và ký giả nhân dịp ân xá ngày 2/9 vừa qua. Ngày 20/7/2010, RSF đã gửi một lá thư cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu trả tự do cho 19 nhà bảo vệ quyền tự do ngôn luận. RSF rất thất vọng bởi nhà cầm quyền đã lỡ dịp để giảm bớt chính sách đàn áp của họ.

http://fr.rsf.org/viet-nam-un-blogueur-francais-detenu-a-ho-09-09-2010,38324.html

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc giữa Berlin mang về Việt Nam năm 2017: Một vụ đàn áp xuyên quốc gia điển hình

Đàn áp xuyên quốc gia lại một lần nữa được quốc tế chú ý đến

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin (Đức) vào năm 2017 vẫn trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn mỗi khi được nhắc đến. Trong tuần này, những sự kiện đàn áp xuyên quốc gia như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ lại được rọi đèn tại Quốc Hội Âu Châu (European Parliament – EP).

Việt Tân và các đối tác sẽ tiếp tục lên tiếng về vấn đề đàn áp xuyên quốc gia mà chế độ Tô Lâm đang thực hiện.

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?