Một sự im lặng bất thường

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Qua sự kiện Phùng Quang Thanh, nếu người ta tinh ý một chút thì sẽ thấy rõ một sự bất bình thường không thể không đặt dấu hỏi: Vì sao trong suốt một thời gian dài tướng Thanh được nói là đi chữa bệnh ở Pháp, các cơ quan ngôn luận của đảng hay của quân đội như báo Nhân Dân, báo Quân Đội Nhân Dân và cả đài Truyền hình Việt Nam đều im hơi lặng tiếng, không đề cập gì đến vụ Phùng Quang Thanh?

Trước đó, báo Quân Đội Nhân Dân loan đi bản tin cuối cùng về hoạt động của Bộ trưởng quốc phòng là cuộc gặp giữa tướng Thanh và bộ trưởng quốc phòng Pháp tại Paris vào ngày 19/6/2015. Sau đó thì im luôn, người đọc chỉ thấy những cái tên Đỗ Bá Tỵ, Ngô Xuân Lịch…

Một trong những nhiệm vụ của báo lề đảng nói chung và đặc biệt báo Quân Đội Nhân Dân là theo dõi, tường thuật đưa tin tức, hình ảnh hoạt động của các lãnh đạo cấp cao trong quân đội trong mọi lãnh vực. Nhưng từ 20/6/2015, mọi sự diễn ra theo chiều ngược lại mà không có bất cứ lời giải thích giải nào.

Có dư luận đánh giá cho đây là một sự thận trọng hiếm có của một tờ báo mệnh danh là “Cơ quan của Quân Ủy Trung Ương và Bộ Quốc Phòng”! Ăn làm sao nói làm sao bây giờ, có lẽ đó là tâm trạng của tờ báo quân đội luôn miệng kêu gào chống “tự diễn biến nội bộ” và chống “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch!

Không ai có thể cắt nghĩa tại sao, ngay cả trong ngày 25/7 tướng Thanh trở về trong “không khí vui mừng” thì tại sân bay Nội Bài cũng không thấy hình ảnh đón tiếp của bất cứ phái đoàn quân đội nào hay ít nhất một bó hoa nho nhỏ, một vài lời chúc mừng ngăn ngắn cho có lệ của người đại diện. Vì cho đến thời điểm ấy ông Thanh vẫn còn là người đứng đầu Bộ quốc phòng.

Nhưng sự im tiếng đáng ngạc nhiên ấy không ít thì nhiều có thể cho người ta thấy một điều: Quân đội hiện nay không hề là một khối thuần nhất như người ta tưởng. Qua sự kiện Phùng Quang Thanh, đang có mối nghi ngờ về một sự xáo trộn trong nội bộ quân đội, điển hình là vụ đột ngột thay đổi 2 tướng lãnh của bộ tư lệnh thủ đô Hà Nội trong ngày 3/7.

Trong thời gian bộ trưởng quốc phòng vắng mặt, đột nhiên thay tư lệnh và chính ủy của một đơn vị lớn là chuyện thật hiếm có. Nó báo trước một thời kỳ mà những người thân cận của ông Thanh không còn an toàn trên chiếc ghế của mình. Chắc chắn phải còn một số tay chân thân tín khác của 2 người này ra đi trong âm thầm lặng lẽ.

Nói cách khác, phải chăng vây cánh của tướng Thanh trong quân đội đang bị tỉa dần sau khi chính bản thân ông ta đang ở trong một vở bi kịch được dàn dựng bởi một tay đạo diễn tài ba trong đảng. So sánh với những tướng lãnh khác của quân đội, tướng Thanh là người vốn có quan điểm gần Trung Cộng nhất qua phát biểu tại Đối thoại Shangri-La ở Singapore ngày 31/5 trong khi vụ giàn khoan Hải Dương 981 đang diễn ra.

Ông ta coi hành vi ngang ngược của Trung Cộng ở Biển Đông như chuyện có thể giải quyết trong một gia đình, và khẳng định quan hệ giữa hai bên đang phát triển tốt đẹp. Ông còn phát biểu một câu đáng để đời: “Tôi thấy lo lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực đến Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng cái đó là nguy hiểm cho dân tộc”. Những câu nói ấy cho người ta thấy rất rõ gan ruột ông đối với Bắc Kinh.

Phải chăng trong chiều hướng Việt Nam đang nghiêng về phía Hoa Kỳ nhiều hơn trong khi hoạch định chính sách tương lai, tướng Thanh là nạn nhân của chính những quan điểm thân Tàu của mình? Điều này có thể chứng minh khi ông ta bị gạt ra khỏi danh sách phái đoàn tháp tùng Nguyễn Phú Trọng đi thăm Hoa Kỳ vào đầu tháng 7 và sau đó trở thành bệnh nhân tại Pháp.

Nhưng số phận của tướng Thanh chưa đi vào ngõ cụt vì nghe đâu ông ta được chống lưng bởi chuyến đi vội vã của vị khách không mời Trương Cao Lệ, một nhân vật trong Bộ chính trị đảng Trung Cộng. Dù sao bên cạnh ông, vẫn còn Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh, tuy sau khi từ Hoa Kỳ trở về cũng thủ khẩu như bình!

Những ngày gần đây, để xóa tan những áng mây đen trên bầu trời Hà Nội, các báo lề đảng lại nhiệt tình tham gia chiến dịch dựng dậy bệnh nhân Phùng Quang Thanh. Dưới chiếc gậy chỉ huy của Quân ủy trung ương, hình ảnh của ông Thanh được đưa lên đủ mọi góc cạnh nhằm chứng minh một điều: bộ trưởng quốc phòng vẫn khỏe mạnh, vẫn làm việc và vẫn tiếp khách, ngay cả tham dự đêm giao lưu ngày Thương binh liệt sĩ 27/7.

Nhưng tiếp ngay theo đó là một tin tức làm ai cũng ngạc nhiên. Theo viên tướng giữ nhiệm vụ “trợ lý” của Bộ trưởng Quốc phòng cho hay, vì lý do sức khỏe cũng như hạn chế việc tiếp khách, ông Thanh sẽ ở lại trụ sở Bộ Quốc phòng chứ không về nhà riêng. Đây lại là một sự kiện đặc biệt khó hiểu vì là lần đầu tiên một lãnh đạo cấp cao trong tình trạng bệnh hoạn mà phải lưu lại nhiệm sở. Trong lúc ấy, ai cũng biết tại Hà Nội, Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương tồn tại như một bệnh viện hiện đại trá hình. Đây là nơi an dưỡng tốt nhất cho một người như ông Thanh thay vì ở trong cơ quan bộ quốc phòng.

Giống như một bộ phim nhiều tập, chuyện dài về tướng Phùng Quang Thanh chưa đi vào hồi kết cuộc trong những ngày tháng sắp tới, khi cuộc dàn xếp nội bô chưa ngã ngũ. Nhưng ít ra hiện nay nó cũng cho người ta thấy khuynh hướng thân Bắc Kinh đang mất dần ảnh hưởng qua gương mặt thất thần của viên bộ trưởng quốc phòng.

Phạm Nhật Bình

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.