Một thời dậy và học

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chiều 20/11, một số giáo chức và bạn bè tại Hà nội đã có buổi họp mặt thân mật. Hưởng ứng ngày “Quốc tế hiến chương các nhà giáo 20/11”, mà Việt Nam gọi là “Ngày nhà giáo VN”.

Bên cạnh các cựu giáo chức, mái đầu đã bạc trắng là những nhà giáo trẻ. Họ những con người đã được xã hội xuy tôn là “Kỹ sư tâm hồn”. Ai cũng vậy, trước khi trở thành nhà giáo hay ông nọ, bà kia. Họ cũng được các thế hệ nhà giáo đi trước không chỉ dậy về kiến thức, mà quan trọng hơn là dậy làm người đúng với đạo và lý.

Những người được gọi là “Lãnh đạo nhà nước và xã hội”, họ cũng có văn bằng, chứng chỉ tiến sỹ, giáo sư, cao cấp… “Ný nuận” này nọ. Nhưng thầy của họ lại là những mác, lê, mao… với chủ thuyết về CNXH không tưởng và đầy bạo lực. Để rồi đưa Việt Nam chìm đắm trong những tư tưởng ngoại lai, ươn hèn trong sự cai trị của chế độ độc tài. Đầy dối trá và tham nhũng mà tiêu biểu là những đảng viên như: Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng và CN ủy ban tư pháp của quốc hội Nguyễn Văn Hiện.

Xã hội Việt Nam đang phát triển đi lên nhưng sao sự đi lên đó chậm chạp, ỳ ạch và khó khăn đến thế, phải chăng tất cả đều do giáo dục mà nên? Mà ngành giáo dục lại đang bị thương mại hóa, đầy tham nhũng và tiêu cực, như công luận đã từng cảnh báo. Ở đó nhà giáo vừa là nạn nhân, vừa là thủ phạm. Họ bị coi là những con chim cảnh, bị nhốt trong lồng và nuôi bằng những thứ có sẵn, để rồi phải hót lên theo bản năng của một con vật.

Đã qua rồi cái thời bị bưng bít thông tin, sự thật về những thói hự tật xấu, những yếu kém của nhà cầm quyền. Cũng qua rồi thời kỳ người dân luôn sống trong sự sợ hãi, cam chịu để cho chủ quyền quốc gia bị Trung Cộng xâm lấn. Để cho các loại cương hào ác bá áp bức bóc lột nhân dân.

Nhà giáo giờ đây không chỉ biết dậy mà còn phải học, để thức tỉnh về quyền và nghĩa vụ công dân. Những nhà giáo như Đinh Đăng Định, Vũ Hùng, Vũ mạnh Hùng, Nguyễn Anh Dũng, Tô oanh, Đỗ Việt Khoa, Nguyễn Danh Ngọc và nhiều người khác. Đã hòa mình vào cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền quốc gia, chống cái xấu, cái sai trái. Đòi tự do, dân chủ và cao hơn tất cả là quyền con người. Họ chấp nhận bị bắt bớ tù đầy, bị đánh đập sách nhiễu và sẵn sàng nằm xuống để đất nước này đứng lên.

Lại một ngày nhà giáo Việt Nam qua đi, còn quá nhiều điều trăn trở, những việc phải làm để vươn tới đỉnh cao của sự nghiệp trồng người. Cuộc sống có quy luật của nó, những gì trái với quy luật át sẽ bị đào thải, đó là điều chắc chằn như qua đêm sẽ đến ngày.

Hà Nội, ngày 20 tháng 11 năm 2013

Nơi nhận:
– TW Đảng và nhà nước
– CQ an ninh điều tra BCA, Sở CA TP
– Các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước

Blogger Nguyễn Anh Dũng
Nhà giáo – Cựu chiến binh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?