Nghị quyết 4/XII: Lú lẫn đến thế là cùng!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

11.01.2017

Ngày 30/10/2016, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ký Nghị quyết 4/XII về “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn đảng, ngăn chặn đẩy lùi suy thoái về tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện tự diễn biến tự chuyển hóa trong nội bộ”. Nghị quyết nêu lên 3 hạng mục và 27 biểu hiện (mỗi hạng mục có 9 biểu hiện) của tình trạng suy thoái và tha hóa của các đảng viên cần khắc phục.

Hơn 40 năm nay, đã có khá nhiều Nghị quyết về xây dựng đảng và chỉnh đốn đảng. Nhưng xem ra các nghị quyết như thế đã tỏ ra ít hiệu quả. Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) vẫn trượt dài trên con đường suy thoái, tha hóa nghiêm trọng chưa từng có, dẫn đến tình trạng cán bộ cao cấp phải nói chuyện với nhau bằng súng đạn (như vụ Yên Bái), các ủy viên Bộ Chính trị đối xử với nhau như thù địch, cán bộ cao cấp tham nhũng ôm tiền nối gót nhau chạy ra nước ngoài, những vụ án tham nhũng lớn thường vượt hàng vài nghìn tỷ đồng nhưng thu về không được 1% cho công quỹ… Đảng CSVN càng chỉnh đốn bao nhiêu lại chỉ càng đổ đốn thêm bấy nhiêu làm cho niềm tin của nhân dân vào đảng tụt xuống gần bằng con số không.

JPEG - 30.6 kb
Ông Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại lễ khai mạc kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XIV, ngày 20/7/2016.

Lý do quan trọng nhất cần chỉ ra chính là ở các Nghị quyết về xây dựng đảng đều chệch hướng, bắt mạch không chính xác, đúng sai không rõ ràng, chính nghĩa và phi nghĩa không phân minh, phải trái không tách bạch. Sinh lực của một đảng, bản mệnh của một đảng nằm trước hết ở Chính cương, ở Cương lĩnh chính trị, ở đường lối, chính sách chính trị, kinh tế, tài chính, an ninh quốc phòng và văn hóa của nó, có ăn khớp với quyền lợi dân tộc, với lợi ích nhân dân và có hợp với thời đại văn minh của loài người hay không. Rõ ràng các sai lầm chiến lược nghiêm trọng nhất của đảng CSVN mấy chục năm nay là đã “kiên định” chủ nghĩa Mác – Lênin, “kiên định” chế độ toàn trị độc đảng, “kiên định” chủ nghĩa xã hội ảo tưởng, “kiên định” nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, “kiên định” nền kinh tế quốc doanh làm chủ đạo, “kiên định” chế độ sở hữu toàn dân.

Đã vậy, từ 26 năm nay 5 khóa Đại hội, 5 khóa Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương, 5 khóa Tổng Bí thư – từ Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu đến Nông Đức Mạnh rồi Nguyễn Phú Trọng – đều chui thêm vào cái “cùm Thành Đô”, bán rẻ nền độc lập đã dành được qua biết bao hy sinh của nhân dân và quân đội, dẫn đến nguy cơ bị mất chủ quyền, để rồi mất hết.

Trong đảng, ngay trong Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương đã có hàng trăm, hàng ngàn ý kiến can ngăn, tha thiết yêu cầu đảng mạnh dạn sáng suốt từ bỏ sớm các điều “kiên định” sai lầm, tệ hại vừa nêu, khi chủ nghĩa Mác – Lênin đã bị phá sản triệt để, chế độ độc đảng phản dân chủ, phản nhân dân là trái hiến pháp, chủ nghĩa xã hội là ảo tưởng mơ hồ, đầu hàng bọn bành trướng là bán nước, là tự sát.

Lẽ ra lãnh đạo đảng phải hân hoan tiếp thu những ý kiến xây dựng hợp thời, hợp đạo lý vừa kể thì họ lại một mực ngoan cố, ôm chặt sai lầm cổ hủ nguy hiểm, còn vu cáo cho các đảng viên sáng suốt là thoái hóa, biến chất, là theo quan điểm phản động. Họ đã ngang nhiên chụp mũ cho ông Trần Xuân Bách là theo quan điểm phản động, bác bỏ lời cảnh báo của ông Nguyễn Cơ Thạch về nguy cơ một thời Bắc thuộc mới là “sai lầm”.

Bản Nghị quyết 4/XII vừa ban hành là một văn kiện sai lầm tệ hại theo tư duy sai lầm lẫn lộn phải, trái, đúng, sai. Chính nó là một văn kiện phản động điển hình, một văn kiện xuyên tạc, vu cáo tiêu biểu. Nó đã gộp tất cả các đảng viên trung thực muốn góp ý xây dựng với đảng là những người chống đảng, theo “bọn phản động” để phá hoại đảng. Theo Nguyễn Phú Trọng và những kẻ theo ông ta, nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An, nguyên Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc, các nguyên Phó Thủ tướng Trần Phương và Vũ Khoan, nguyên Đại sứ Nguyễn Trung, các tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Lê Duy Mật, Lê Mã Lương (đòi tưởng niệm các chiến sỹ chống bành trướng ở biên giới, ở Gạc Ma), cũng như nhiều giáo sư, tiến sĩ đảng viên đòi dân chủ, nhân quyền… tất cả đều thuộc lọai “tự diễn biến, tự chuyển hóa”, “thoái hóa biến chất”.

Nhân đây cũng nên nhắc lại một số trí thức sáng suốt dũng cảm, từng phản đối những điều “kiên định” sai lầm của đảng và đều bị chụp mũ là theo đuôi phản động và đế quốc. Đó là các Giáo sư Đào Công Tiến, Võ Đại Lược, Nguyễn Mại, Vũ Quốc Tuấn, Trần Đình Thiên, Lê Đăng Doanh, Đào Xuân Sâm, Phan Văn Tiệm, Phạm Chi Lan, Dương Thu Hương (ngành ngân hàng), Lê Hữu Đằng, Hoàng Xuân Phú, các nguyên Bộ trưởng Bùi Quang Vinh, nguyên Thứ trưởng Đặng Hùng Võ, Thiếu tướng Công an Lê Văn Cương, Đại tá Công an Nguyễn Đăng Quang…. Ông Trọng lu loa rằng đảng của ông bị những người vừa kể vu cáo, bôi nhọ. Thật ra chính ông là kẻ vu cáo ngang ngược nhất, vì chính đảng ông tự bôi đen đến độ không ai cần bôi đen thêm nữa. Nếu ông biết tự trọng, hãy mời các vị vừa nêu đến hội thảo công khai với 19 ủy viên Bộ Chính trị về những điều “kiên định” của đảng để xác định đúng sai, phải trái ra sao. Ông sẽ thấy cái Nghị quyêt 4/XII ông vừa ký và ban hành là sai lầm và tệ hại đến mức nào. Xin hỏi cái Nghị quyết 4/XII này đưa xuống tận chi bộ, đã có nơi nào thảo luận và biểu quyết tán thành hay phản đối chưa? Có bao nhiêu đảng viên còn “kiên định chủ nghĩa Mác – Lênin và chủ nghĩa xã hội”? Có bao nhiêu đảng viên còn quyến luyến cái “sở hữu toàn dân” quái gở?

Cũng cần chỉ rõ cái Nghị quyết 4/XII này trái ngược hoàn toàn với thế giới dân chủ văn minh tôn trọng quyền con người. Lãnh đạo đảng CSVN qua văn kiện này tự thú nhận mình là loại chậm tiến nhất về tôn trọng Hiến chương, các Công ước của Liên Hiệp Quốc, là chiếc đèn đỏ về tôn trọng tự do báo chí, tự do tôn giáo, là học trò dốt theo các tiêu chuẩn cần thiết để tham gia Hiệp định TPP. Đây là một nghị quyết mà thế giới dân chủ không thể đồng tình. Không ai phá hoại đảng CSVN, làm đảng suy thoái, tha hóa thêm bằng chính đảng, bằng chính những nghị quyết xây dựng đảng như thế này.

Sự lú lẫn và sai lầm của ông Nguyễn Phú Trọng lại được chứng minh rõ ràng “đến thế này là cùng”!

Nguồn: Blog Bùi Tín, VOA

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?