Người bạn ngỗng trời

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trên thế giới mạng gần đây, các Blogger tranh luận sôi nổi về đề tài thái độ chính trị, quan điểm chính trị và việc tham gia vào tổ chức chính trị. Nhân việc xem qua một bài viết của một người bạn chuyển cho với tựa đề là “Bài học từ loài ngỗng trời” tôi chợt nghiệm ra một vấn đề.

Sống trên đời ít ra chúng ta cũng cần có một người bạn tri kỷ, người bạn đấy có thể là một bạn đồng nghiệp, một người bạn thời nối khố tắm mưa. Gần hơn, đó cũng có thể là những người anh chị em trong một gia đình và cũng có thể là người phối ngẫu đang đi chung với ta trên con đường cuộc đời đầy chông gai… Cuộc sống sẽ rất nhàm chán khi chúng ta không có một người bạn để chia sẻ, tâm tình trong những lúc vui hay buồn, để an ủi động viên khi ta thất bại.

Chúng ta cũng không thể không có sai lầm, vậy những người bạn tốt là những người bạn dám nói cho ta nghe những sai lầm, khuyết điểm để chúng ta sửa chữa hoàn thiện mình hơn, đôi khi những lời nói thật đấy có làm chúng ta đau, hay tự ái do cái Tôi.

Là một người bình thường tôi cũng có rất nhiều người bạn, người tốt có, người chưa tốt cũng có và tôi không có quan niệm về người bạn xấu, có chăng là họ chưa hoàn thiện ở mình một mặt nào đó nhưng họ vẫn là một người tốt ở một số mặt mà đang ở dạng tiềm ẩn.

Vậy chúng ta có hạnh phúc không khi chúng ta có được nhiều người bạn? Hẳn là tôi cũng như bạn, tôi hạnh phúc và rất vui khi tôi có được nhiều người bạn. Và tôi lại càng hạnh phúc hơn nữa khi tôi có nhiều người bạn có cùng quan điểm sống và cùng lý tưởng sống cũng giống như tôi. Và tôi cũng vinh hạnh là thành viên của một tổ chức.

Câu hỏi lại đặt ra rằng liệu có cần thiết khi tham gia một tổ chức? Câu trả lời cũng đơn giản “Vậy bạn có thể ra sân bóng với chỉ một mình bạn hay không?”. Bạn có cho rằng quan điểm sống của cá nhân bạn có thể thực hiện được những hoài bão chỉ với một mình bạn hay không? GS Ngô Bảo Châu có thể đi đến đài vinh quang nếu xung quanh ông không có những người thầy Việt Nam đặt nền móng là tình yêu Toán học ở ông hay không? Một cánh én liệu có làm nên một mùa Xuân như ẩn ý của ông cha ngày xưa không?

Bạn có cho rằng bạn hạnh phúc khi bạn biết rằng ở một nơi nào đó trên quả địa cầu này cũng có những người cùng chung một quan niệm, một hoài bão và một tình yêu cho một lý tưởng giống như bạn hay không? Bạn sẽ rất vui khi có được những người bạn vẫn luôn động viên bạn khi bạn cảm thấy cô đơn hay bạn tự ti hay khi bạn thất bại.

Và tôi cho rằng tôi luôn hạnh phúc khi tôi là thành viên của tổ chức và tôi hạnh phúc khi tôi có những người bạn bên mình.

V.D.
Việt Nam, tháng 4-2012

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.