Người dân thì áo rách chia nhau, chính phủ thì sống chết mặc bay

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chỉ trong vòng hai tháng qua mà nhân dân miền Trung trải dài từ Hà Tĩnh đến tận Phú Yên đã bị tổn thương, mất mát cả người và vật chất qua những con lũ do thiên tai và xả lũ do con người gây nên. Hàng trăm người đã phải bỏ mạng, hàng triệu người lay lất sống trong cảnh tan hoang. Thế nhưng chính phủ đã làm gì cho họ?

Một Linh mục là cha tinh thần của tôi đã đến với người dân miền Trung và thấu hiểu được những đau khổ người dân đang phải gánh chịu. Cha đau nhói trong lòng khi chứng kiến những cảnh tượng thương tâm và càng thấy đau xót hơn khi họ chấp nhận cái cảnh sống tận cùng đau khổ đó vì họ đã bị sống như vậy nên họ quen, họ chẳng còn biết quyền của mình và sự sống của mình nó đang ở mức độ như thế nào.

Những cảnh tượng đưa tang trên dòng nước lũ, những đứa trẻ bị cuốn trôi theo dòng nước lan tràn trên mạng xã hội đánh động vào lương tri con người một cách mãnh liệt. Chúng ta thấy chính những lúc đớn đau của đồng loại lại nở hoa kết trái của tấm lòng con người chia sẻ cho nhau. Hàng ngàn người dân khắp trong nước và nước ngoài đau đáu nhìn về quê hương, đóng góp của cải vật chất để trợ giúp nâng đỡ anh chị em mình.

Chúng ta thấy các bạn trẻ tại các thành phố lớn dìm mình trong cơn lũ để giúp đỡ nạn nhân, đem từng phần quà, dọn từng ngôi nhà bị chìm trong sình lầy bùn hôi. Đó là điều thật đáng giá. Thật ra, những người dân họ đang xé áo mình cho nhau để sưởi ấm những cõi lòng tan nát, mặc dầu áo của họ chẳng có lành lặn, mượt mà. Người nghèo khổ lại trao cho người khổ nghèo những gì mà họ có tất cả.

Còn nhà cầm quyền đã giúp những gì cho đồng bào miền Trung? Vâng, họ đã giúp dân miền Trung chịu trận lũ lụt được trọn vẹn hơn khi các đập thủy điện thi nhau xả lũ ngay trong giờ khắc nước lũ dâng cao. Họ quyết tâm bằng mọi giá xả lũ để cứu đập thủy điện chứ không cứu người. Thủy điện Hố Hô góp phần kiến tạo nên cơn lũ đi vào lịch sử khiến người dân tại Hà Tĩnh, Quảng Bình trở tay không kịp.

Mới đây thì tới phiên người dân tại Trung và Nam miền Trung chịu trận. Hàng trăm người chết do lũ và xả lũ, những cảnh màn trời chiếu đất như thời thượng cổ được dựng lại.

Biết đau xót như thế nào khi chính quyền các địa phương ngăn cấm người dân đến cứu trợ, thậm chí có những đoàn bị chặn đánh, có đoàn lại bị chặn để cướp của cứu trợ lấy làm của mình, bắt ép người dân nộp tiền cứu trợ rồi sau đó chỉ cho họ hưởng một chút ít.

Đau đớn thay khi những kẻ được mang tiếng là tiến sĩ như ông Nguyễn Bách Phúc – Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học công nghệ & quản lý TP. HCM HASCON, Viện trưởng Viện Điện – Điện tử – Tin học EEI nói rằng: “Nước xả ấy có phải của Hồ Hố Hô không? Không phải, vì bản thân hồ không sinh ra nước, mà chỉ xả hết nước lũ mà hồ không thể chứa được”.

Dân họ cần gì khi họ phải gánh chịu thảm họa lũ lụt? Họ cần miếng ăn, cần tấm vải mặc ngay trong thời khắc bị lũ, họ cần dựng lại nhà cửa, cần có một hỗ trợ ngắn hạn và dài hạn cho ổn định cuộc sống. Ấy thế mà, chính phủ cứu dân bằng… 1500 tấn muối. Gạo, mì tôm, lương khô cũng có đấy, nhưng như muối bỏ bể, có lẽ chính phủ biết thế nên cứu trợ bằng muối cho nó mặn mà thêm cái nghĩa cái tình sao?

Thảm họa lũ lụt là như vậy, người chết lên đến hàng trăm người, hàng triệu người mất cả cửa ruộng vườn, tại sao chính phủ này không kêu gọi người dân trong nước để tang tưởng nhớ đến họ, trong khi một ông bên Cu Ba chết thì phải tổ chức Quốc Tang? Điều đó há chẳng phải không hợp lòng dân sao. Hay các ông chỉ biết trọng vọng, sính ngoại, còn dân tình thế thái trong nước thì khinh chê, bỏ mặc? Điều đó có xứng đáng trong tư tưởng tầm vóc của nhà lãnh đạo?

Người dân đất Việt dù áo rách tả tơi dưới sự cai trị của cộng sản nhưng vẫn chia nhau tấm áo của lòng yêu thương và tình liên đới, còn chính phủ thì bỏ mặc khinh chê. Thế mới biết trong lúc hoạn nạn ai là bạn ta, ai là thù địch của ta.

Paulus Lê Sơn

Nguồn: Chân Trời Mới Media

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?