’Người ta’ hay ’chúng ta’?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(Thư ngỏ gửi chị Nguyễn Thị Doan, phó chủ tịch nước) Thưa chị Doan,

Vừa qua, đọc trên báo, tui thấy có câu phát biểu của chị, hình như trước UBTV quốc hội: “Người ta ăn của dân không từ một thứ gì.” (Có chỗ ghi là “…không từ một chỗ nào.”) Quả thật, khi đó tui thấy xúc động quá chừng. Xúc động vì sự thương dân và vì sự trong sạch của chị. Trong sạch đến mức có lẽ là “mình bà sạch, sạch quá”, đến mức có lẽ chị sẽ được dân gian gọi là “Bà Lú”.

Nhưng chỉ 30 giây sau, tui bỗng chú ý đến cái từ “Người ta” của chị. Tui tự hỏi: “Người ta” mà chị nói đây là ai vậy? Là các thế lực thù địch nào đó từ ngoại bang? Nếu vậy, chúng có những cái vòi dài hàng ngàn cây số để hút máu dân ta? Hay đó là bọn xã hội đen, côn đồ, nghịch tử? Vậy chẳng lẽ nhà nước để cho bọn này thống trị xã hội rồi chăng?

Hay “Người ta” đó là những kẻ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời? Là những công nhân ở các khu công nghiệp? Nếu thế thì ai là “dân” đây? Tui đem cái thắc mắc đó đi hỏi mọi người. Có người chỉ cho tui xem cả bài viết về phát biểu của chị, và nói rằng cái “Người ta” đó là một “bộ phận không nhỏ” trong đội ngũ cán bộ nhà nước!!!

Tui choáng váng, nhưng thấy chỉ có hiểu như vậy mới có lý. Nhưng vẫn còn vài thắc mắc nên đành viết thư ngỏ này. Biết gửi chị thì chẳng đến nơi, gửi báo “lề phải” thì chắc chắn không được đăng, nên đành gửi Lề Trái vậy, may ra tình cờ chị có ngó tới chăng? Nếu không thì tui tự an ủi rằng đây là lời tâm sự với bạn bè lề trái.

Chị ơi! Dù đó là “bộ phận không nhỏ bị thoái hóa, biến chất”, nhưng chúng vẫn là đồng chí của chị trong cùng một “tổ chức” đó. Tui nói “tổ chức”; tổ chức nào thì chị thừa hiểu rồi, phải không? Và cái bộ phận không nhỏ mà ăn của dân không “từ” một thứ gì thì nó đã đông lắm rồi, “trù mật” lắm rồi, phải không chị? Vậy chị có xấu hổ vì cái tổ chức mà cái bộ phận không nhỏ đã “trù mật” trong đó không? Chị có muốn làm gì với cái bộ phận đó không, hay chỉ than thở để tỏ vẻ mình không ở trong bộ phận đó thôi? Chị muốn đẩy cái bộ phận đó ra ngoài tổ chức của chị để chị và một số người gần giống chị đỡ xấu hổ chăng? Thế thì xin nói rằng điều đó là vô vọng thôi, chị ạ. Không bao giờ thực hiện được đâu! Có một số người chẳng đã cố gắng rồi đó sao, mà có được gì đâu? Chúng chỉ ngày càng đông thêm mà thôi! Điều đó chắc chắn đến mức không có gì chắc chắn hơn.

Chị xấu hổ vì cái bộ phận đó đến mức phải phát biểu như thế để tỏ ra mình không thuộc bọn đó. Nhưng nếu có hàng trăm, hàng ngàn người dân xuống đường biểu tình đòi xử bọn đó, còn công an thì xông vào dùng dùi cui, hơi cay, súng ống giải tán và hốt họ đưa đi nhốt ở các trại cải tạo, thì chị sẽ đứng về bên nào đây? Chị dám đứng về phía người biểu tình không? Không! Tui nghĩ là không. Chị sẽ gọi những người biểu tình là bọn làm loạn, và nói trấn áp là đúng, hay ít ra chị cũng sẽ im lặng đồng tình với việc đàn áp.

Chị sẽ nói với mọi người rằng cứ yên trí, cấp trên sẽ xử chúng, phải không? Nhưng cấp trên sẽ làm gì, khi đã phát ngôn “Kỷ luật sinh thù oán”? Chị có thấy rằng cái tổ chức của chị không thể tự trong sạch hóa được, mà cần phải có tổ chức khác không chịu sự thao túng của nó thì may ra mới có cơ làm cho nó thay đổi dần không? Chắc là không. Và chị sẽ thấy việc nói đến “tổ chức khác” này là phản động, đúng không? Và kẻ nói cần phải bị trừ khử, hoặc tống giam, đúng không? Tổ chức của chị, dù có ô nhiễm bao nhiêu chăng nữa, vẫn phải mãi mãi giữ vai trò độc tôn, đúng không? Và chị không bao giờ rời cái tổ chức đó, đúng không? Nhưng nếu vậy, thì tôi nhắc lại để chị nhớ, để chị khỏi mơ hồ về chỗ đứng của mình, rằng bọn đó là đồng chí của chị đó.

Cho nên, chị không được phép gọi chúng nó là “người ta”. Hãy dùng từ “chúng ta”, chị nhé! “CHÚNG TA ăn của dân không “từ” một thứ gì!” Chào trân trọng.

DÂN ĐEN và DÂN NGU

Nguồn: Blog Đào Hiếu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?