Nhà Nước Hèn, Dân Phải Can Đảm

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 29 Tháng Tư tới, khi ngọn đuốc Thế Vận Olympic qua thành phố Sài Gòn, giới trẻ Việt Nam sẽ không để cho tòa Tổng Lãnh Sự Trung Quốc được yên. Mối hận Hoàng Sa chưa nguôi, các thanh niên sẽ nhân dịp này trình bày tội Bắc Kinh xâm chiếm các hòn đảo của nước ta trước ống kính của các đài truyền hình quốc tế.

JPEG - 68.4 kb

Công an cộng sản đã chuẩn bị còng tay chờ bắt các sinh viên biểu tình. Khó kéo nhau đến trước các tòa đại diện ngoại giao của Trung Quốc. Khó trương lên các biểu ngữ và khẩu hiệu tố cáo tội xâm lăng. Một cách bày tỏ thái độ giản dị và có hiệu quả là mọi người sẽ cùng nhau ra đường với chiếc áo sơ mi mang hình bản đồ Việt Nam trong đó quần đảo Hoàng Sa được tô đậm. Không ai có thể buộc tội các bạn trẻ khi mặc áo mang hình bản đổ nước Việt. Nhưng nếu mấy ngàn người cùng mặc một màu áo đó đi trong đám đông xem rước đuốc thế vận, thì đó sẽ là một thông điệp đầy ý nghĩa, không ai có thể bỏ qua.

Nhưng các bạn trẻ ở Sài Gòn có thể còn dám lên tiếng một cách mạnh mẽ hơn nữa. Nhiều nhóm sinh viên ở trong nước đang chuẩn bị “rước đuốc Olympic” theo cách khác. Trong ngày 29 Tháng Tư, nhiều người sẽ đi ra đường với cái áo thun mang hình 5 vòng tròn thế vận là 5 cái còng tay, theo mẫu của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới. Sau khi coi trên mạng lưới những màn biểu tình phản đối Trung Quốc ở Paris, London, San Francisco khi ngọn đuốc thế vận đi qua những thành phố này, thanh niên Việt Nam cũng nức lòng muốn theo gương những người Tây Tạng, Sudan, Miến Ðiện. Không lẽ cả nước 84 triệu con người cứ cắn răng nuốt hận không dám nói lên một tiếng về mối hận Hoàng Sa?

JPEG - 3.8 kb
Lê Minh Phiếu.

Ít nhất, một sinh viên Việt Nam đang ở Pháp đã thay mặt giới trẻ Việt Nam khắp thế giới lên tiếng một cách dõng dạc, trước dư luận thế giới. Anh Lê Minh Phiếu, đang nghiên cứu ở Ðại Học Montesquieux, Bordeaux IV, đã viết thư cho ông chủ tịch Thế Vận Hội Quốc Tế tố cáo Trung Quốc lợi dụng việc tổ chức Olympic 2008 để xác định quyền chiếm đóng các hòn đảo Hoàng Sa của nước ta. Ðây là một hành động “chính trị hóa” việc tổ chức Olympic, tức là vi phạm quy chế của tổ chức Thế Vận Quốc Tế! Lá thư này đã được đăng trên Nhật Báo Người Việt ngày hôm qua, và trên Người Việt Online, quý vị có thể đọc đầy đủ.

Những lý luận của Lê Minh Phiếu rất chặt chẽ, đúng lời lẽ một luật sư buộc tội. Chính phủ Bắc Kinh đã cố ý vẽ lớn và tô sáng những hòn đảo thuộc Hoàng Sa trên bản đồ rước đuốc thế vận, và ghi tên các đảo này theo lối của Trung Quốc. Những hòn đảo khác chung quanh và trong vùng, dù lớn hơn hay quan trọng hơn, không được tô đậm và làm sáng như vậy. Hành động đó có mục đích gì, nếu không phải là nhân dịp cổ động cho cuộc rước đuốc mà xác nhận quyền chiếm lĩnh Hoàng Sa của chính quyền Bắc Kinh?

Anh Lê Minh Phiếu đã tường thuật lịch sử việc xâm chiếm Hoàng Sa kể từ năm 1974 khi quân Trung Quốc tấn công quân đội Việt Nam Cộng Hòa trấn nhiệm ở đó. Tuy anh nêu lên một chi tiết sai, khi nói các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã bị quân Tàu “giết sạch,” nhưng chi tiết lịch sử này cốt để chứng tỏ các hòn đảo ở Hoàng Sa đã bị cưỡng chiếm. Trên nguyên tắc vấn đề chủ quyền còn đang trong vòng tranh chấp giữa hai quốc gia. Khi cố ý vẽ bản đồ như trên là Bắc Kinh làm một hành động tuyên truyền chính trị, tức là vi phạm tính cách phi chính trị của việc tổ chức Olympic. Ðể kết luận, anh Lê Minh Phiếu yêu cầu Ủy Ban Olympic Quốc Tế bắt Ban Tổ Chức Thế Vận 2008 ở Bắc Kinh phải ngưng không tô đậm và chiếu sáng các hòn đảo Hoàng Sa trên website của họ cũng như trên bản đồ lộ trình rước đuốc!

Việc công bố lá thư của anh Lê Minh Phiếu là một hành động can đảm, phát sinh từ lòng yêu nước. Ông chủ tịch Thế Vận Hội Quốc Tế sẽ không thể làm ngơ trước lá thư này. Ðồng bào Việt Nam khắp nơi nên viết thư ủng hộ anh, gửi cho ông Jacques Rogge, chủ tịch Olympic.

JPEG - 79.4 kb
Ban Tổ Chức Thế Vận 2008 ở Bắc Kinh phải ngưng không tô đậm và chiếu sáng các hòn đảo Hoàng Sa trên website của họ cũng như trên bản đồ lộ trình rước đuốc!

Lá thư của Lê Minh Phiếu đã vạch ra một thủ đoạn của chính quyền Bắc Kinh mà chúng ta đa số không biết vì không mấy ai vào xem mạng lưới của Ban Tổ Chức Olympic 2008. Chính vì anh được chọn làm một trong 60 người cầm đuốc khi đi qua Sài Gòn cho nên anh mới xem kỹ các tấm bản đồ trong mạng lưới. Ðiều đáng khen là anh đã nhìn thấy dã tâm của đảng Cộng Sản Trung Quốc khi dùng Thế Vận Hội để công nhiên xác định chủ quyền của họ trên các hòn đảo họ đã cướp của nước ta. Ðáng khen hơn nữa là anh dám trình bày ý kiến của mình trước công luận thế giới. Các sinh viên, thanh niên Việt Nam ở trong nước sẽ nhìn vào hành động của Lê Minh Phiếu mà thêm can đảm khi lên tiếng đòi Trung Quốc trả lại các hòn đảo Hoàng Sa cho nước ta. Các bạn thanh niên có thể hãnh diện trước tấm gương can đảm của một sinh viên Việt Nam du học ở Pháp.

Nhưng trong dịp này chúng ta cũng cảm thấy hổ thẹn vì tất cả bộ máy Ðảng và nhà nước cộng sản ở Việt Nam hoàn toàn im lặng suốt cả năm qua không dám lên tiếng phản đối Ban Tổ Chức Thế Vận Hội Bắc Kinh lấy một lời. Những người lãnh đạo ngành thể dục, thể thao ở Việt Nam chắc chắn phải thấy những hình ảnh mà anh Lê Minh Phiếu đã thấy. Phải hiểu ý nghĩa những tấm bản đồ lộ liễu đó, như chúng ta hiểu được ngay khi nghe anh Lê Minh Phiếu trình bày. Nhưng tất cả đảng Cộng Sản và chính quyền của ông Nguyễn Tấn Dũng trước sau không dám làm gì cả. Họ làm như có mắt mà không dám nhìn, có đầu mà không dám suy luận để hiểu dã tâm chính trị hóa Thế Vận Hội của chính quyền Bắc Kinh. Tất cả đảng Cộng Sản từ trên xuống dưới ngậm miệng không dám nói một lời, để cho một sinh viên du học phải đứng lên phản đối với ông chủ tịch Olympic quốc tế! Ðảng và chính quyền cộng sản đã chịu nhục! Nhưng cả một dân tộc làm sao chịu nhục mãi được? Khi nhà nước hèn yếu, người dân phải tỏ ra can đảm!

Cho nên ngày 29 Tháng Tư sắp tới, chúng ta chờ đợi các bạn trẻ ở Sài Gòn, Hà Nội, và khắp nước Việt Nam sẽ mặc những chiếc áo cùng màu, vẽ cùng những hình ảnh, xuống đường bày tỏ yêu cầu đòi lại quần đảo Hoàng Sa. Hình ảnh có thể chỉ là bản đồ nước Việt Nam. Có thể là hình 5 chiếc vòng thế vận hội đang trở thành ô nhục. Những chiếc áo không cần viết một chữ nào, không có một khẩu hiệu nào để công an lấy cớ bắt tù; nhưng sẽ biểu lộ tấm lòng yêu nước thiết tha của thanh niên Việt Nam. (Người Việt;Tuesday, April 08, 2008)

Ngô Nhân Dụng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…