Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và Giải Tự Do Ngôn Luận 2014

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Giải Tự Do Ngôn Luận 2014 của Hội Nhà Văn Na Uy được trao cho nhà văn, phóng viên và nhà viết blog Việt Nam Nguyễn Xuân Nghĩa

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa bị bắt vào tháng 9 năm 2008 – vì đã ̎”xúc phạm đến đảng cộng sản Việt Nam cũng như nhân dân Việt Nam” – đã nhận bản án 6 năm tù, trong đó có thời gian 6 tháng bị biệt giam, cô lập hoàn toàn. Ông ra tù năm 2014, nhưng lại bị 3 năm quản chế tại gia.

JPEG - 125.8 kb

Ông Nghĩa năm nay 64 tuổi, là nhà thơ, nhà văn, ký giả và nhà bình luận. Ông từng là hội viên Hội Nhà Văn Hải Phòng và là một trong những sáng lập viên của phong trào dân chủ bị cấm được biết đến là Khối 8406. Năm 2003 ông bị cấm đăng và xuất bản những bài viết của mình vì đã có những hoạt động ủng hộ Dân Chủ. Ông đã bị bắt cùng với nhiều nhà hoạt động khác, trong đó bao gồm nhiều nhà văn, ký giả báo chí và blogger trong một chiến dịch bắt bớ của công an, và đó cũng là tín hiệu khởi đầu của một chiến dịch đàn áp quy mô mới chống lại các nhà đối lập tại Việt Nam vào thời điểm ấy.

Ngày 9 tháng 10 năm 2009, trong một phiên tòa lấy lệ chỉ kéo dài một vài giờ, ông đã bị kết án với tội danh tuyên tryền chống phá chế độ, theo điều luật cấm “mọi tuyên tryền chống chế độ cộng sản” và “tuyên truyền xuyên tạc gây nguy hại đến an ninh quốc gia, phá rối trật tự công cộng và gây mất niềm tin của nhân dân vào đảng”. Qua những tác phẩm thơ, văn và những bài bình luận, ông bị cáo buộc là đã “xúc phạm đến đảng cộng sản Việt Nam, xuyên tạc tình trạng đất nước, làm xúc phạm và ô nhục lãnh đạo đất nước, đòi hỏi đa nguyên đa đảng và tìm cách vận động người dân tham gia phong trào đối lập”. Trong thời gian bị tù, ông Nghĩa đã bị bệnh nặng vì không được chữa trị đúng mức trong suốt sáu năm bị giam cầm.

Buổi lễ trao giải thưởng sẽ được diễn ra nhân hội nghị thường niên của Hội Nhà Văn Na Uy ngày 21 và 22 tháng 3 năm 2015 tại Bristol Hotel ở Oslo. Vì khôi nguyên của giải Tự Do Ngôn Luận không thể ra khỏi Việt Nam, nên vợ ông sẽ là người thay thế để nhận giải.

Nguồn: DienDanCTM

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?