Nhân quyền kiểu gì?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tối ngày 17 tháng 6 năm 2009, trên bản tin thời sự Đài truyền hình VTV1 của nhà nước cộng sản có phát hình về phóng sự Nguyễn Minh Triết đi thăm học viện ngoại giao, nhân buổi lễ kỷ niệm 60 năm thành lập học viện ngoại giao ngày 17/6/2009. Tại đây Nguyễn Minh Triết lớn giọng nói rằng VN là 1 nước rất nhân quyền, các nước khác chà đạp nhân quyền nhưng cậy tiền nhiều vu khống VN này nọ. Cũng theo lời của Nguyễn Minh Triết: “Cần phải đấu tranh nhiều hơn nữa trên mặt trận ngoại giao về lĩnh vực nhân quyền”. Và cũng ngay buổi phát hình đêm 17/6/2009 ở cuối phần tin trong nước, trước khi chuyển sang phần tin thế giới của VTV1, phát thanh viên Hoài Anh có đọc bản tin cho là: “Việc bắt giữ luật sư Lê Công Định là đúng pháp luật VN, cũng như các nước khác làm đúng trình tự pháp luật”.

Hai cái bản tin cùng ngày này thật là lố bịch và xảo trá!

Cái nhân quyền của Nguyễn Minh Triết là gì? Vậy mà trước đây trong chuyến công du ở Mỹ, trả lời phỏng vấn của CNN về tấm hình Linh mục Nguyễn Văn Lý bị 3 công an mặc đồng phục và thường phục bịt miệng trước vành móng ngựa, thì cũng chính miệng Nguyễn Minh Triết công bố việc làm này là sai. Vậy thì sắc màu nhân quyền mà Nguyễn Minh Triết lớn giọng ra làm sao? Nguyễn Minh Triết có dám đứng giữa cộng đồng người Việt hải ngoại tại bất cứ quốc gia nào ngòai VN tuyên bố lại những lời này chăng?

Cái nhân quyền mà Nguyễn Minh Triết vỗ ngực đó có hình thù là gì; công luận thế giới hễ nhắc đến VN là dè bỉu chế nhạo. Là hình ảnh cả ngàn công nhân bị bóc lột đi biểu tình đòi giới chủ tăng lương thì tay chân đàn em của Nguyễn Minh Triết ra tay sát hại những công nhân bần cùng.

Cái nhân quyền của ông Triết là ngàn dân oan mất đất đi đòi công lý bị bắt như là lùa heo lên những xe tồi tàn chở về địa phương để cuối cùng cũng quay lại Sài Gòn Hà Nội tìm công lý trong vô vọng.

Cái nhân quyền của ông Triết là hình ảnh những em bé thơ vị thành niên bị bắt làm nô lệ tình dục ở dọc biên giới Việt-Miên-Lào.

Cái nhân quyền của ông Triết là trăm ngàn người dân quê bị lừa xuất khẩu lao động sang xứ người theo kiểu đem con bỏ chợ, sống lay lắt hay đi cướp giựt nơi xứ người. Mà ngày nay hễ nghe nói đến người Việt là người ta tránh như tránh hủi.

Cái nhân quyền của ông Triết là ngày nay nhiều tôn giáo đi thưa kiện vì bị chính ông Triết và tập đòan tội ác Cộng sản cướp đất. Đi kiện đòi đất cũng khơng yên với lũ cướp ngày.

Cái nhân quyền của ông Triết là những phiên tòa với bản án được soạn sẵn, chủ tọa chỉ ra cầm đọc mà thôi, mặc kệ luật sư có cãi chày cãi cối; thẩm phán, hội thẩm ra tòa, kẻ thì ngủ gục, người thì ngồi ngáp và nhổ rấu.

Cái nhân quyền của ông Triết là cảnh khủng bố các lụât sư khi họ bào chữa cho các phiên tòa mang màu sắc chính trị.

Cái nhân quyền của ông Triết là quốc hội bù nhìn chưa họp đã biết “đồng thuận” là gì rồi.

Cái nhân quyền của ông Triết là những cuộc bầu cử mà đảng cử và ép dân đi bầu, tỷ lệ bao giờ cũng 99% kết quả xạo.

Cái nhân quyền của ông Triết là sắc màu lý lịch đẩy biết bao nhân tài vào chỗ chết theo kiểu Khmer Đỏ, là những đợt tù cải tạo, là đổi tiền, là đánh tư sản, cướp nhà cướp vàng của nhiều người ân nhân của cộng sản.

Cái nhân quyền của ông Triết là cảnh những chiếc tàu vượt biên bị bắt lột sạch tài sản, đàn bà thì bị hiếp, trẻ con thì thả xuống biển làm mồi cho cá.

Cái nhân quyền của ông Triết mà báo chí phải đi lề bên phải.

Cái nhân quyền của ông Triết là lợi ích quốc gia và giống nòi phải đặt dưới lợi ích của đảng cướp.

Bảng thành tích về nhân quyền của ông Triết sẽ còn dài không bút mực nào tả xiết. Để rồi ngày nay, đất nước đang trên bờ vực lâm nguy, ngư dân không dám ra biển đánh cá, và người dân tộc trên Tây Nguyên không còn đất sống. Cái giả dối và tội ác lan tràn, đạo đức xã hội xuống cấp theo cái đà nhân quyền mẫu mực kiểu của ông Triết.

Và chuyện bắt luật sư lê Công Định là minh chứng về khuôn mẫu nhân quyền “đúng luật” của ông Triết. Khổ cho dân Việt nam vì đó là LUẬT RỪNG.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh do lực lượng Tuần duyên Đài Loan công bố: Một tàu của Hải cảnh Trung Quốc di chuyển gần bờ biển quần đảo Mã Tổ (Matsu), Đài Loan, ngày 14/10/2024. Ảnh: AP

Chiến tranh không tiếng súng: Bắc Kinh toan tính phong tỏa năng lượng Đài Loan

Trung Quốc đã thay đổi hẳn chiến lược nhằm thôn tính Đài Loan. Cho dù không từ bỏ hoàn toàn phương án cuối cùng là phát động một cuộc chiến tranh thông thường, nhưng kể từ năm 2022, dường như Bắc Kinh đã ưu tiên hướng đến phương án phong tỏa tuyến hàng hải vận chuyển năng lượng mang tính sống còn đến đảo Đài Loan. Mục tiêu là nhanh chóng khiến kinh tế Đài Loan tê liệt, sau đó là gây bất ổn xã hội và cuối cùng buộc Đài Bắc đầu hàng.

Các diễn giả trao đổi trong buổi ra mắt báo cáo Cập nhật tình hình kinh tế Việt Nam của World Bank hôm 15/5/2026. Ảnh: World Bank

Nền kinh tế đang kiệt đi và dự báo của World Bank

Hôm 15/5, World Bank dự báo kinh tế Việt Nam tăng trưởng 6,8% năm 2026. Đồng thời, họ cũng thừa nhận mức tăng trưởng 8% năm 2025 của Việt Nam là cao nhất ASEAN…

Những lời lẽ dành cho Việt Nam rất tích cực…

Nhưng con số 6,8% lại thấp rất xa so với mục tiêu tăng trưởng hai con số giờ gần như đã trở thành một thứ “pháp lệnh.”

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.