Nhớ Quân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

ĐÃ NGÀY 1/6. Còn đúng 26 ngày nữa Lê Quốc Quân được tự do.

Mình vào trại An Điềm (Quảng Nam) ngày 11/10/2013 thì Lê Quốc Quân cũng vào đó ngày 13/6/2014, khoảng lúc 4 h chiều. Cách ngày ấy khoảng 10, 12 ngày gì đấy, viên cán bộ quản giáo T vào buồng giam hỏi mình với một sự tò mò không che giấu. “Anh Nghĩa ơi. Anh có biết Lê Quốc Quân không?”. “Hơn cả biết. Cán bộ hỏi làm gì vậy?”. “Án Lê Quốc Quân là án trốn thuế, sao phiên tòa xử Quân lại có cả các cán bộ đại sứ quán Mỹ, Tây Âu, cả các phóng viên quốc tế như là án chính trị các anh?”. Mình cười: “Bản chất của vụ án là chính trị được khoác lên cái vỏ trốn thuế”.

Cả viên cán bộ quản giáo và mình nữa, không ngờ có ngày Quân vào đó.Với viên cán bộ quản giáo việc Quân vào trại An Điềm, bị giam chung với TNLT và dưới sự quản lý của ông ta đã cho ông ta hiểu bản chất của vụ án cũng như bản chất của hệ thống luật pháp cộng sản mà ông ta đang phục vụ. Các can phạm trốn thuế khác đều bị giam với tù hình sự, đâu có bị giam với TNLT như Quân? Tuy sau này không nói ra, nhưng mình biết ông quản giáo (và tất cả từ ban giám thị đến cán bộ trại giam) bị shock hết lần này đến lần khác. Quân gọi họ là “anh” hoặc tên trống không mà không chịu gọi là “Cán bộ”. Shock! Quân không chịu mặc quần áo tù. Shock… (Đáng lẽ Quân còn định làm thêm một “Sự kiện” gây quan tâm như HĐC, nếu mình không khuyên vì mình sắp về, Quân sẽ phải chịu trận một mình nếu có gì xẩy ra).

Với mình, Quân gây thêm ấn tượng nữa là cái tình dành cho vợ con và cái tâm dành cho chiến hữu. Quân đấu tranh để có được một khoảng đất nhỏ trong khu chuồng cọp rộng khoảng 2 m2 để trồng 2 cây hồng, ngày 8/3/2015 Quân có hoa gửi ra tặng vợ; Quân thức đêm làm thơ tặng mình. Mình giới thiệu hai sản phẩm tinh thần của Quân trong thời gian ở tù với mình. Mong ngày 27/6 đến thật nhanh.

CHIỀU MƯA BÀN THẾ SỰ

(Mến tặng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, vừa là nhân vật chính của bài thơ, vừa là người góp ý bổ sung nó)

Chiều mưa…
Lọt giữa núi rừng hiu quạnh
Âm u hàng rào kẽm gai
Tôi ngồi bên người bạn hiền tranh đấu
Bàn về nhân sinh thế thái u hoài
Về con người và sức sống tương lai
Trên ghế nhựa là John Stuart Mill
“On liberty” gió thổi lật từng tờ
Trong tường cao lao mộ
Chúng tôi “bàn về tự do”

***

Chiều mùa mưa
Rừng miền Trung thoáng lạnh
Cánh tay mềm khoanh lại
Đôi vai gầy so lên
Giọt nước rỏ xuống sân
Toé lên đôi chân trần
Đường gân xanh sau năm tù tội
Rồi bạn hiền một tháng nữa sẽ chia xa
Ta đã thấy tiếng tự do trong gió
Trước mặt là “politics”*
“Chính trị luận” chuẩn từ Aristotle
Dặm đường dài hơn 2000 năm trước.
Mấy ai hay thế sự đã được bàn?
Gió vẫn thổi
Nối dài chiều tháng tám.
Man mác lạnh
Chợt sợ mình
Một ngày nguội lạnh với non sông
Bỗng cùng nhau xích lại
Hơi ấm nào như của tổ tông
Đồng lòng hỏi: “Sao Việt Nam thất bại”
“Why nation fail” cuốn sách dày vừa khép
Hơn 600 trang chỉ rõ một điều
Thể chế mà thôi- Cái gốc mọi vấn đề
Chúng tôi tin đường đi là đúng
Mà gió mưa cứ rát mặt người
Như hàng hiên bắt đầu thấm nước.
Buốt lòng ai – hai khóe mắt rưng rưng.
Và mưa
Và gió
Và đối diện với mong manh phận người
Cười đứng dậy, đây rồi cuốn sách.
“Start up Nation”- Đây Israel
Dân Do thái qua mấy ngàn năm
Tìm về phục hồi quốc thể
Bạn hiền ơi!
Chúng ta đi cho “Quốc gia khởi nghiệp”
Dầu bao la chiều mưa gió ngược.
Chặng đường dài chông gai trước mắt.
Chúng tôi đi trong mưa.
Đôi chân trần hối hả.
Gió vẫn thổi và đêm còn dài.
Nhưng không bước dặm đường sao ngắn lại.
Ta đi là ánh sáng ban mai.

Lê Quốc Quân
Trại giam An Điềm.
Đầu mùa mưa 2014 – Với nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

* Tất cả cuốn sách triết học kể trên tôi và Ls Lê Quốc Quân đều đọc chung trong thời gian này.

JPEG - 99.2 kb
Bông hồng Quân trồng được trong trại An Điềm và gửi ra nhân ngày 8/3/2015.

Nguồn: FB Nguyễn Xuân Nghĩa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.