Những Buổi Cầu Nguyện Cho Công Lý Và Sự Thật Vẫn Được Duy Trì

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chúng tôi có mặt tại Thái Hà lúc 18h (5/10). Người tuốn về đây vẫn đông chưa từng thấy. Trong nhà thờ và toàn bộ khuôn viên Tu viện dường như không còn chỗ trống. Thánh lễ thứ 5 trong ngày bắt đầu. Hỏi một số giáo dân đang tham dự thánh lễ, chúng tôi được biết, thánh lễ này dành riêng cho giới học sinh, sinh viên từ các trường đại học trong thành phố Hà Nội. Ước chừng lúc này có tới 2.000 người.

Cuối thánh lễ, mọi người lại kéo ra trước hang đá Đức Mẹ thắp nến cầu nguyện. Những lời kinh mân côi râm ran cả một khoảng trời.

Chỉ sau lễ thứ 5 chừng 40 phút, một thánh lễ nữa trong ngày Chúa Nhật được tổ chức. Được biết đây là thánh lễ dành cho những người ngoại tỉnh đang làm việc trong thành phố Hà Nội. Số người tham dự đông hơn hẳn so với thánh lễ lúc 18h. Người ngồi tràn lên cả tầng hai của Tu viện. Một linh mục trong Tu viện cho biết, đây là thánh lễ đông người tham dự nhất trong ngày. Những người lao động đến giờ này mới được rảnh để tham dự thánh lễ và cầu nguyện. Theo lệ thường, kể từ ngày các ngõ ngách dẫn ra linh địa bị ngăn chặn, sau mỗi thánh lễ, giáo dân vẫn tiếp tục thắp nến cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ Ban Ơn đặt trước hang đá trong khuôn viên Tu viện. Mấy cụ bà canh giữ linh địa trước đây tâm sự: “Dù không được cầu nguyện ở linh địa nữa, nhưng các buổi cầu nguyện của chúng tôi vẫn được duy trì cho tới khi công lý và sự thật được sáng tỏ”.

Chúng tôi rời Thái Hà lúc 22h15, một số các bạn trẻ và mấy cụ già vẫn đang đứng trước hang đá Đức Mẹ cầu nguyện dưới những ánh nến lung linh. Trên linh địa lúc này đèn điện sáng choang. Nhưng những ngõ ngách dẫn ra linh địa vẫn có hàng rào song sắt chặn lối. Giáo dân ở đây bây giờ gọi linh địa là công viên Đức Bà Thái Hà.

Dòng Chúa Cứu Thế

-o0o-

Hình Buổi Cầu Nguyện Tối Thứ Bảy 4.10.2008 Tại Thái Hà

JPEG - 82 kb

JPEG - 88.3 kb

JPEG - 60.3 kb

JPEG - 72 kb

JPEG - 59.4 kb

JPEG - 70.2 kb

JPEG - 53.2 kb

JPEG - 56.5 kb

JPEG - 63.7 kb

JPEG - 49.6 kb

JPEG - 63.3 kb

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.