Những đứa trẻ 8 tuổi hàng ngày chèo thuyền đi học

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

17/3/2014

Câu chuyện những đứa trẻ chỉ độ 8 tuổi, hàng ngày phải dậy vào lúc 5 giờ sáng để chèo thuyền đi học, ngay vào lúc này, đang làm cho nhiều người dân trong nước liên tưởng đến việc Hà Nội chỉ thích hành động bề ngoài hoang phí nhằm phục vụ cho Trung Cộng tiến chiếm hạm vào Việt Nam.

Dự kiến mỗi ngày, Việt Nam tốn khoảng 1 triệu mỹ kim cho việc tìm kiếm máy bay Mã Lai, thực chất là chỉ hành động theo kịch bản Trung Cộng. Số tiền đó, mỗi ngày, có thể xây được 2 đến 3 cây cầu cho trẻ em đi học đỡ hiểm nguy.

Trở lại câu chuyện của những đứa trẻ ở thôn Đồng Mậm (Sơn Hải, Lục Ngạn, Bắc Giang), những em này phải dậy từ 5h sáng, chèo thuyền trên hồ Cấm Sơn sâu đến 80 m hết sức nguy hiểm. Mỗi chuyến đi như vậy mất khoảng 30 phút.

Trong đoạn phim mà quý vị theo dõi bên dưới, người chị lớn chỉ mới học lớp 3, còn 2 em học mẫu giáo, Chị lớn có trách nhiệm phải đưa em đến trường vì mẹ và bố phải đi làm kiếm cái ăn cho cả nhà.

3 chị em này chỉ là một phần của các câu chuyện ở nông thôn Việt Nam, nơi mà khó khăn và nghèo khổ đã trở thành thân thuộc với từng người. Họ cũng thiếu thốn thông tin đến mức không biết được các quan chức CSVN tham nhũng đến đâu, hoặc cướp đất đai tài sản của những người khác như thế nào. Làm sao để sống qua ngày đã chuyện lớn.

Một trong những em đi thuyền đến trường, có tên lá Giáp Văn Đạt, kể rằng đi đò quan trọng nhất là giữ thăng bằng, người chèo và kể cả người ngồi không được đùa nghịch, phải mặc áo hoặc đeo cặp phao. “Đã có lần hai đứa em bị ngã do ngồi không cân. May mà lúc ấy còn gần bờ nên về nhà thay quần áo được”, Đạt cho biết.

Không chỉ chèo thuyền giỏi, Đạt còn được mệnh danh là rái cá vì biết bơi từ năm 4 tuổi. Nếu đeo cặp, em bơi được vài km, còn không thì có thể vẫy vùng dưới nước cả ngày. Thế nhưng cậu rái cá vẫn có lúc sợ nước. Đó là những ngày trời dông, gió lớn, mặt hồ dữ dằn kéo theo những con sóng bạc đầu.

Hàng ngày Đạt cũng phải mất 30-50 phút mới tới trường nhưng một số bạn còn vất vả hơn. Dù nắng hay mưa, hai anh em Hoàng Minh Trí (10 tuổi) và Hoàng Thị Trà My (6 tuổi) đều phải ra khỏi nhà từ lúc 5h sáng.

Và khác với câu chuyện chiếc máy bay Mã Lai được cả hệ thống chính quyền Hà Nội theo dõi, những chiếc thuyền nhỏ chở sinh mạng một thế hệ Việt Nam chưa bao giờ được chính quyền địa phương ghé mắt tới. – N. Khanh

Nguồn: SBTN

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.