Những Người Bình Thường, Giữa Cảnh Bất Thường Của Đất Nước

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Thế Vũ, Đỗ Nam Hải, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Trọng Khiêm, Trương Văn Ba, Nguyễn Chính Kết, Nguyễn Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Thị Thanh Vân, đó là một vài tên tuổi mà nhiều người Việt Nam cũng như ngoại quốc biết tới. Nhưng còn rất nhiều những người khác đang đứng lên, đặc biệt trong các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc lấn chiếm Hoàng Sa và Trường Sa trong tuần vừa qua, bất chấp những đe dọa và bủa vây, bất chấp an nguy cho cá nhân mình, chỉ vì một tương lai tươi sáng và toàn vẹn cho dân tộc, cho đất nước.

Những người này thật ra ít có điểm gì giống nhau. Từ gốc gác đến đời sống hiện nay. Có người sinh ở miến Bắc, có người cắt rốn trong Nam, và nhiều người ra đời ở miền Trung. Họ thuộc những thế hệ khác nhau, kẻ đã quá ngủ tuần, người chưa đầy 30. Nghề nghiệp của họ cũng khác, có vị chuyên môn trong ngành kỹ thuật, có người mưu sinh trong nhiều lãnh vực buôn bán, và cũng có những nhân tài đắm chìm trong rừng luật. Họ sống trải rộng khắp 3 miền đất nước. Nói tóm lại, họ có rất nhiều khác biệt, mà có thể nếu sống ở một thời điểm khác hoặc một quốc gia khác, chắc họ sẽ chẳng bao giờ biết đến tên nhau, sẽ chẳng có ai nhắc đến họ. Và nhiều phần họ cũng sẽ mưu cầu hạnh phúc cho chính mình như mọi người khác, một cách thầm lặng, một cách riêng tư, một cách thật con người.

Nơi họ chỉ có một điểm tương đồng lớn nhất. Họ là những người Việt Nam, đang sống ở đầu thế kỷ thứ 21, đang sống tại một nơi mà những quyền căn bản của con người bị chà đạp, để một thiểu số cai trị tiếp tục sống trong thừa bứa; một xã hội mà quyền ngôn luận bị thẳng tay bịt miệng; một nơi mà quyền thờ phượng, lòng tin bị chỉ đạo; một nơi mà quyền lợi của người công nhân bị lãng quên; một nơi mà kẻ mạnh lợi dùng quyền thế để tước đoạt tài sản của những người dân cùng khổ.

Họ là những con người bình thường nhưng không chấp nhận và không làm ngơ trước những chuyện bất bình thường của xã hội Việt Nam hôm nay. Một xã hội chỉ cho phép con người kiếm tiền và ăn chơi nhưng không được suy nghĩ độc lập, không được dự phần quyết định số phận của đất nước; một nơi mà con người phải sống như một cái máy, có quyền ăn, quyền mặc, nhưng không có quyền sử dụng trí năng của mình để nâng cao tâm hồn.

Họ là những con người bình thường nên chỉ đòi hỏi những điều rất bình thường, những điều mà gần 4 phần 5 nhân loại ngày nay đang thụ hưởng. Họ chỉ muốn sống như 4 tỷ người khác đang sống trong thế giới văn minh của thế kỷ 21. Họ chỉ đòi quyền tự do nói lên ý kiến của mình, quyền sống mà không phải triền miên sợ hãi, quyền giữ những tài sản mồ hôi nước mắt của mình, quyền tự do lựa chọn những người xứng đáng để điều hướng vận mạng đất nước.

Họ là những con người bình thường nên họ đòi hỏi bằng những phương tiện bình thường, bằng lời nói, bằng tình thương, bằng sự dũng cảm. Họ không dùng súng ống, họ không đập phá, ngay cả khi họ bị hành hạ, bị đối xử như những tên côn đồ, bị ức chế ngay trên đường phố giữa ban ngày.

Họ là những người bình thường đang làm những việc phi thường, vì họ biết rõ rằng những đòi hỏi quyền sống xứng đáng cho người Việt Nam hôm nay nhất định sẽ thắng. Bạo lực sẽ tự vạch trần bản chất đuối lý, tàn ác, và cực kỳ ích kỷ của những kẻ sử dụng nó. Họ biết rằng những người dân bình thường khác sẽ theo họ, càng ngày càng đông, vì họ đang đấu tranh cho một tương lai mới của tất cả mọi người. Ngay cả những kẻ thừa hành đang canh giữ hay hành hung các nhà dân chủ cũng sẽ dần dần nhìn ra rằng họ đang kéo chậm lại một tương lai tươi sáng hơn cho chính mình và con cháu của mình.

Và sau cùng, giấc mộng của hầu hết những người đang đấu tranh cho tương lai dân tộc cũng rất bình thường khi nỗ lực chung của dân tộc hoàn tất – đó là được sống và đóng góp công sức băng bó lại xã hội Việt Nam đang rướm máu nhiều nơi, được nhìn nhiều thế hệ Việt Nam tự do thăng tiến, được thấy một đất nước Việt Nam thái hòa, đầy công bằng, công lý, và tình người.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: AI - Tạp chí Thế Kỷ Mới

Kiểm duyệt không chỉ xóa bài – nó thay đổi cách bạn nghĩ, nói và nghe

Hơn hai mươi năm trước, người ta hào hứng gọi Internet là “quảng trường công cộng mới”: Ai cũng có thể lên tiếng, ý tưởng cạnh tranh công bằng, người nói và người nghe gặp nhau không qua trung gian. Giấc mơ đó dần thành thứ gì đó khác hẳn — vì kiểm duyệt.

Bài này không tranh luận về kiểm duyệt đúng hay sai, mà muốn nhìn vào một thứ ít được chú ý hơn: Kiểm duyệt đang làm gì với cách chúng ta nói chuyện, nhìn nhau, và hiểu thế giới?

Việt Nam trước ngã rẽ… (Con người – Thể chế – “Vòng kim cô” địa chính trị)

Feuilleton ba kỳ này không nhằm phán xét, càng không nhằm kích động. Mục tiêu của nó là nhận diện một thực thể vô hình nhưng quyết định vận mệnh quốc gia: Cái mà ta có thể gọi là “bóng ma thể chế.” Đó không phải là một âm mưu bí ẩn, cũng không phải là một thế lực siêu hình. Nó là tổng hòa của mạng lưới quyền lực, lợi ích, ràng buộc và nỗi sợ – thứ vừa duy trì ổn định, vừa kìm hãm đột phá.

Hình ảnh cho thấy chiếc mô tô (góc trên, bên phải) rượt đuổi em học sinh đến trượt ngã tử vong, "lặng lẽ" quay đầu bỏ đi! Ảnh: VNTB

Đảng viên ‘quay đầu’ trước nỗi đau của dân

Theo đó, trong video được đăng tải, hình ảnh chiếc xe đi sau có những dấu hiệu giống một cảnh sát giao thông điều khiển phương tiện giao thông đang di chuyển trên đường. Thêm vào đó, trước khi chiếc xe bị tai nạn xuất hiện trong video, từ xa đã nghe tiếng còi hú quen thuộc của lực lượng cảnh sát giao thông mỗi khi truy đuổi theo người vi phạm hoặc mở đường.

Từ hai điều trên nói trên, liệu rằng, có đúng “người đi sau lặng lẽ quay đầu” là một chiến sĩ cảnh sát giao thông?

Biển Đông. Ảnh minh họa: DW

Cập nhật tình hình tại quần đảo Hoàng Sa và bãi Hoàng Nham tháng 4/2026

Dưới đây là tình hình quần đảo Hoàng Sa chiếm đóng bởi Trung Quốc và vùng tranh chấp bãi Hoàng Nham thuộc chủ quyền Philippines, dựa trên báo cáo tình báo mở, hình ảnh vệ tinh từ AMTI – CSIS, Reuters, WSJ, ABC News và các nguồn độc lập khác (cập nhật đến tháng 4/2026).