Những phiên tòa Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Việt Thi chuyển ngữ

Hà Nội kết án chính công dân của họ vì hoạt động phản kháng ôn hòa.

Một tòa án Việt Nam đã kết án 14 nhà dân chủ tuần trước và tuyên án một loạt bản án từ tù treo đến 13 năm tù giam. Nguồn tin từ giới đối kháng cho biết phiên xử Nguyễn Quốc Quân – một công dân Hoa Kỳ có thể bị lãnh án nặng vì hoạt động cổ xúy cải tổ chính trị ôn hòa – dự kiến diễn ra vào tuần tới.

Danh sách thù địch

Danh sách và bản án của 14 nhà đấu tranh bị xét xử vào ngày 8-9 tháng 1:

Hồ Đức Hòa (13 năm tù giam, 5 năm quản chế)
Đặng Xuân Diệu (13 năm tù giam, 5 năm quản chế)
Paulus Lê Sơn (13 năm tù giam, 5 năm quản chế)
Nguyễn Văn Duyệt (6 năm tù giam, 4 năm quản chế)
Nguyễn Văn Oai (3 năm tù giam, 2 năm quản chế)
Hồ Văn Oanh (3 năm tù giam, 2 năm quản chế)
Nguyễn Đình Cương (4 năm tù giam, 3 năm quản chế)
Nguyễn Xuân Anh (3 năm tù giam, 2 năm quản chế)
Thái Văn Dung (5 năm tù giam, 3 năm quản chế)
Trần Minh Nhật (4 năm tù giam, 3 năm quản chế)
Nông Hùng Anh (5 năm tù giam, 3 năm quản chế)
Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc (án tù treo)
Nguyễn Đặng Minh Mẫn (9 năm tù giam, 3 năm quản chế)
Đặng Ngọc Minh (3 năm tù giam, 2 năm quản chế)

Đây là lần thứ nhì ông Quân phải qua hệ thống “công lý” Việt Nam. Năm 2007 ông đã bị bắt cùng một nhóm người hoạt động tại một tư gia trong lúc chuẩn bị phát tán tờ rơi về đấu tranh bất bạo động. Ông đã bị trục xuất sau 6 tháng tù giam, có lẽ nhờ sự vận động từ Washington.

Vào tháng 4 năm ngoái, ông Quân đã bị bắt tại phi trường Tân Sân Nhất Tp. HCM khi ông tính đi vào Việt Nam. Giới chức cho rằng ông dùng tên giả để về Việt Nam trong thời gian vừa qua để huấn luyện về kỹ năng bất bạo động cho mục tiêu chống đối đàn áp. Trong trường hợp tệ nhất, ông có thể lãnh án hơn 10 năm tù giam.

Phần đông những bị can trong phiên xử tuần trước, trong đó đa số là ở tuổi 20 và 30 và bị bắt vào năm 2011, đã bị cáo buộc vào một số tội chống đối nhà nước. Có những người được cho là đi vận dụng người khác tham gia hoạt động đấu tranh dân chủ. Những người khác là bloggers hoặc viết những lời chống chính quyền trên tường, hoặc phổ biến những tin tức về biểu tình chống Trung Quốc ra bên ngoài. Phần đông là đạo Công giáo. Danh sách tên tuổi ở trên.

Ông Quân và các bị can này đều có mẫu số chung là bị cho rằng có dính dáng đến Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, hay Việt Tân, một nhóm có trụ sở tại Hoa Kỳ cổ võ dân chủ hóa một cách ôn hòa. Hà Nội dán nhãn Việt Tân là “khủng bố”, mặc dù Hà Nội thừa nhận rằng bất cứ lúc nào nhà chức trách bắt thành viên Việt Tân chỉ thấy mang theo máy ảnh nhỏ và sách vở về biểu tình ôn hòa, chứ không phải súng hoặc bom đạn.

Những phiên xử dàn dựng như vậy có vẻ như là chỉ dấu về sức mạnh của chế độ. Những năm gần đây, Hà Nội đã thành công trong việc bố ráp phần đông những người đi đầu trong nhóm dân chủ nảy nở ở giữa thập niên qua. Phiên xử tuần trước thì đặc biệt vì tất cả các bị can được cho rằng có liên hệ đến cùng một tổ chức. Hơn nữa, “kẻ thù” của chế độ gần đây là những luật sư hoặc blogger đơn lẽ, chứ không là thành viên của bất cứ nhóm chống đối có tổ chức.

Trên một phương diện khác, Hà Nội có vẻ như đang vất vả trong việc đè nén giới phản kháng. Những phiên xét xử những nhà đối kháng trước đây đã trở nên điểm tập trung biểu tình, vì vậy tuần trước chế độ đã dàn dựng phiên tòa ở một thành phố nhỏ hơn cách xa Hà Nội và Tp. HCM. Nguồn tin từ Việt Tân cho biết lực lượng công an đã ngăn chặn ngoài tòa án, và truyền thông nhà nước đã không đi tin về phiên xử một cách chu đáo như thường lệ. Những người vừa trẻ vừa rành rẽ kỹ thuật như nhóm bị can này là một nhức nhối đối với giới chức trách.

Hiện nay Hà Nội đang trên cơ đối với công dân của họ, nhưng những phiên xử thế này cho thấy các ước muốn cho một cơ chế tốt hơn đang gia tăng. Và đó là lý do để các chính quyền ngoại quốc, và đặc biệt là Washington — nơi mà Hà Nội bày tỏ ước mong thắt chặt mối quan hệ — phải gia tăng áp suất lên chính quyền Việt Nam để thả các tù nhân chính trị.

Nguồn: Wall Street Journal

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Từ trái: Tổng thống Vladimir Putin, Chủ Tịch Tập Cận Bình và nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong-un trước lễ duyệt binh kỷ niệm 80 năm chiến thắng Nhật Bản và kết thúc Thế Chiến II, tại Quảng Trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh vào ngày 3 Tháng Chín, 2025. Ảnh minh họa: Alexander Kazakov/Pool / AFP via Getty Images

Tập Cận Bình thăm Bắc Hàn để làm gì?

Trung Quốc trước đây chống đối Bắc Hàn có vũ khí nguyên tử, lo ngại các nước khác có thể làm theo, nhưng nay thì Bắc Kinh ưu tiên cho cải thiện quan hệ với Bình Nhưỡng và cho rằng một nước Bắc Hàn có vũ khí nguyên tử thì mặt trận thống nhất chống Mỹ do Bắc Kinh cầm đầu sẽ có thêm lợi thế trong việc ứng phó với Mỹ, Nhật Bản và Nam Hàn.

Trung Quốc sẽ không gây sức ép buộc Bắc Hàn từ bỏ chương trình vũ khí nguyên tử theo yêu cầu của ông Trump.

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc giữa Berlin mang về Việt Nam năm 2017: Một vụ đàn áp xuyên quốc gia điển hình

Đàn áp xuyên quốc gia lại một lần nữa được quốc tế chú ý đến

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin (Đức) vào năm 2017 vẫn trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn mỗi khi được nhắc đến. Trong tuần này, những sự kiện đàn áp xuyên quốc gia như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ lại được rọi đèn tại Quốc Hội Âu Châu (European Parliament – EP).

Việt Tân và các đối tác sẽ tiếp tục lên tiếng về vấn đề đàn áp xuyên quốc gia mà chế độ Tô Lâm đang thực hiện.

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.