Những Vòng Hoa Trong Ngoài

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong cái thời buổi nhiễu nhương này, nhà nước nói nhà nước nghe, dân than thở dân nghe, và cảnh quan lại cướp bóc dân chúng diễn ra giữa ban ngày nhưng cũng chẳng ai thèm nghe, chứ chưa nói gì đến giải quyết. Cái khốn khó của những bà con dân oan, mất đất, mất nhà, mất nơi chôn nhau cắt rốn của gia đình, và cái mái hiên che nắng che mưa giữa cuộc đời lam lũ. Nỗi khốn khó ấy ngày một hằn sâu thêm trên khuôn mặt và in sâu hơn trong ký ức củg từng trẻ thơ, từng người mẹ, người cha bần cùng.

Nhưng giữa cảnh tuyêt. vọng đó, lại xuất hiện những bông hoa của lòng nhân ái, những con người biết xót xa và muốn dốc lòng giúp người khác. Họ sống với những oan khiên, hờn tủi của người dân oan. Họ theo từng bước chân của dân oan tiến về thành phố và các cơ quan nhà nước để kêu la thống thiết cho nỗi oan khiên của mình. Dù cái nhà nước đó chính là hệ thống sản xuất và bao che cho nhiều kẻ cướp. Họ đưa tiếng nói nhỏ bé của người dân oan đi khắp năm châu, đi sâu vào lương tâm của thế giới.

Những con người tha thiết giúp người đó, là chị Nguyễn Thị Thanh Vân, tức Thanh Thảo trong đài Chân Trời Mới, một tiếng nói yêu nước, yêu người từ hải ngoại. Chị đã theo dõi và cùng bước đi với dân oan qua báo chí, và truyền thanh để thế giới biết đến sự thống khổ của họ. Chị về Việt Nam, quảng bá và vận động cho những phương cách đấu tranh ôn hòa, bất bạo động, mà chị tin là sẽ giúp người dân oan đòi hỏi hiệu quả hơn. Và với ước nguyện đó, chị đã sẵn lòng chấp nhận cả cảnh ngục tù của công an Cộng Sản ViệtNam.

Những con người tha thiết giúp người đó, là anh Lương Văn Sinh, vào tù ra khám bị công an đánh đập tàn nhẫn, chỉ vì anh thương bà con chòm xóm của mình, chỉ vì chính anh cũng bị mất đất, mất nhà bởi bọn quan lại tham ô đang lộng quyền dưới sự che chở của nhà nước. Anh là một người con dân Việt như bao người khác. Một con người mà nhạc sĩ Phương Uyên thường mô tả, anh “yêu bao con phố quen, yêu cánh đồng, …hạt lúa thơm, yêu thương mưa rơi trước hiên, yêu nắng dài trên tà áo…., ….yêu bao mái trường, yêu dòng nước trong xanh….bên những người thân.” Anh là người thanh niên yêu nước “cả trong câu hát ca dao” nhưng anh đã không chỉ “cười để quên đớn đau”, Anh đã dấy lên tiếng nói thống thiết của những con người bần cùng và đấu tranh để cải thiện đời sống cho đồng bào ruột thịt của mình. Anh yêu nước thương nòi bằng chính hành động dũng cảm của mình để bước chân của những người dân oan không lẻ loi và dần sẽ dậy vang đất trời.

Những con người thiết tha giúp người đó, là các chị Lư Thị Thu Duyên và Lư Thị Thu Trang, đã cùng xuống đường với dân oan trong suốt những ngày tháng dài vừa qua. Họ không hề chùn bước trước những kẻ đầy quyền thế và hung bạo, đang dày vò cuộc đời của những người khốn cùng.

Bốn tâm hồn ấy đã gặp nhau khi các chị Thu Duyên, Thu Trang và anh Sinh đã bất chấp những chốt công an canh gác đang quản thúc họ suốt ngày đêm, bất chấp những hậu quả từ sự tức giận của số công an chìm nổi, họ đến tận nơi Thanh Thảo đang bị giam giữ để tặng hoa cho chị. Họ muốn thay mặt dân oan, bày tỏ niềm qúi mến đối với tấm lòng của ‘ chị Thanh Thảo và bày tỏ sự đồng tình trong việc cùng nhau nói lên tiếng nói lương tâm của những con người còn quan tâm và không quay lưng trước nỗi đau của đồng bào ruột thịt.

Thưa quí bạn,

Xin hãy tiếp tay nói lên tiếng nói lương tâm đó. Hãy cho đồng bào mình biết sự đồng cảm của bạn với nỗi đau của họ. Hãy cho họ một niềm an ủi là họ không cô đơn trong những ngày dài tranh đấu cho quyền sống của họ. Hãy bày tỏ sự đồng lòng và quí mến trước sự can đảm, sống cho lẽ phải của anh Lương Văn Sinh, các chị Thanh Thảo, Lư Thị Thu Duyên, Lư Thị Thu Trang và những con người dũng cảm khác. Hãy tỏ lòng cho nhau để cùng vượt khó và lấy lại những gì thuộc về mình và dân tộc mình, đó là quyền sống an vui hạnh phúc trong công bình không bạo hành áp bức.

****

Hôm chị Thanh Thảo ngồi tù, đại diện bà con dân oan đến thăm chị với những cành hoa. Nay vừa ra khỏi tù, chị Thanh Thảo lại lập tức làm việc ngày đêm để tìm những bông hoa công lý và hạnh phúc, đem vào tương lai tặng từng bà con dân oan, và riêng tặng các anh chị Sinh, Duyên, Trang. Những cành hoa nối thành vòng tròn đó là điển hình của những vòng hoa trong ngoài – trong nước và ngoài nước, trong tù và ngoài tù – đang nối tay những con dân Việt cho một Việt Nam mới không còn cảnh độc tài, bất công, và cướp bóc.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nhà văn Nguyên Ngọc (hàng ngồi, thứ tư từ trái sang) cùng các văn hữu. Ảnh: FB Hoang Thụy Hưng

Các cơ quan hữu trách phải thay đổi cách xử sự với CLB Văn Đoàn Độc Lập!

Với tư cách một công dân, một cây bút độc lập, cũng là một thành viên CLB Văn Đoàn Độc Lập (tuy thời gian gần đây do tuổi cao sức yếu, không có điều kiện tham gia tích cực các hoạt động của CLB), tôi nghiêm chỉnh yêu cầu các cơ quan hữu trách lập tức xem xét thay đổi hành xử với CLB và chủ tịch CLB là nhà văn Nguyên Ngọc, một nhà cách mạng lão thành nhiều công lao với đất nước trong suốt cuộc đời đẹp như ngọc của ông! (Nhà thơ Hoàng Hưng)

Ảnh minh họa: AI - Tạp chí Thế Kỷ Mới

Kiểm duyệt không chỉ xóa bài – nó thay đổi cách bạn nghĩ, nói và nghe

Hơn hai mươi năm trước, người ta hào hứng gọi Internet là “quảng trường công cộng mới”: Ai cũng có thể lên tiếng, ý tưởng cạnh tranh công bằng, người nói và người nghe gặp nhau không qua trung gian. Giấc mơ đó dần thành thứ gì đó khác hẳn — vì kiểm duyệt.

Bài này không tranh luận về kiểm duyệt đúng hay sai, mà muốn nhìn vào một thứ ít được chú ý hơn: Kiểm duyệt đang làm gì với cách chúng ta nói chuyện, nhìn nhau, và hiểu thế giới?

Việt Nam trước ngã rẽ… (Con người – Thể chế – “Vòng kim cô” địa chính trị)

Feuilleton ba kỳ này không nhằm phán xét, càng không nhằm kích động. Mục tiêu của nó là nhận diện một thực thể vô hình nhưng quyết định vận mệnh quốc gia: Cái mà ta có thể gọi là “bóng ma thể chế.” Đó không phải là một âm mưu bí ẩn, cũng không phải là một thế lực siêu hình. Nó là tổng hòa của mạng lưới quyền lực, lợi ích, ràng buộc và nỗi sợ – thứ vừa duy trì ổn định, vừa kìm hãm đột phá.

Hình ảnh cho thấy chiếc mô tô (góc trên, bên phải) rượt đuổi em học sinh đến trượt ngã tử vong, "lặng lẽ" quay đầu bỏ đi! Ảnh: VNTB

Đảng viên ‘quay đầu’ trước nỗi đau của dân

Theo đó, trong video được đăng tải, hình ảnh chiếc xe đi sau có những dấu hiệu giống một cảnh sát giao thông điều khiển phương tiện giao thông đang di chuyển trên đường. Thêm vào đó, trước khi chiếc xe bị tai nạn xuất hiện trong video, từ xa đã nghe tiếng còi hú quen thuộc của lực lượng cảnh sát giao thông mỗi khi truy đuổi theo người vi phạm hoặc mở đường.

Từ hai điều trên nói trên, liệu rằng, có đúng “người đi sau lặng lẽ quay đầu” là một chiến sĩ cảnh sát giao thông?