Nỗi Nhục 16 Chữ Vàng – Hình ảnh ngư dân ta bị lính Trung Quốc bắt giữ: NHỤC NHÃ!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hình ảnh ngư dân ta bị lính Trung Quốc bắt giữ: NHỤC NHÃ!

02-07-2009

Tôi là người Việt Nam, sinh ra lớn lên ở đất Cảng Hải Phòng. Tôi đã ra với Trường Sa, ra với bộ đội Trường Sa và trở thành quân nhân của Trường Sa trong gần 1 tháng trời. Tôi đã viết nhiều về biển đảo, về nỗi niềm với từng tấc đất, mét nước thiêng liêng của Tổ quốc… Thế nhưng, càng đi, càng biết, càng viết về biển đảo, về Trường Sa – Hoàng Sa, tôi càng thấy uất ức. Lần gần đây nhất là xem đoạn Video Clip của 1 phóng viên Trung Quốc, lần đầu tiên công bố đoạn băng quay cảnh lính thủy Trung Quốc dùng pháo hạm, súng liên thanh tấn công, tiêu diệt những người lính công binh Hải quân của Việt Nam đang tay không vận chuyển vật liệu xây dựng lên bãi cạn Gạc Ma và bắn chìm những chiếc tàu vận tải của Hải quân Việt Nam. Tôi đã nghẽn cổ, không dám nhìn vào màn hình máy tính khi thấy cảnh những xác bộ đội ta tung lên không trung sau khi những cột nước dựng lên bởi pháo hạm được bắn từ tàu Trung Quốc. Tôi đã run lẩy bẩy, không thể châm nổi điếu thuốc khi nhìn cảnh 2 chiến sĩ của ta bị trói gô, ngồi dúm dó với áo lót màu cháo lòng, quần đùi giải rút, chân tay thâm tím, máu tràn trên mặt đang lẩy bẩy trên boong tàu Trung Quốc sau khi bọn chúng đã giết hết những công binh Hải quân của ta.

Hôm nay, tôi lại nghẽn họng, lại không thể châm nổi điếu thuốc khi lên mạng và xem được hình ảnh những ngư dân Quảng Ngãi cũng lẩy bẩy, dúm dó trước mũi súng của lính thủy Trung Quốc ngay trong những ngày của tháng 6-2009 này. Họ bị bắt khi đang đánh cá trên vùng biển quen thuộc, được gọi là vùng biển Việt Nam, cũng giống như những người lính công binh Hải quân bị tấn công đầu tháng 3-1988 khi đang xây dựng công trình trên vùng đảo của Việt Nam…

Những gương mặt ngư dân cương trực của Quảng Ngãi này, hình như tôi đã gặp trong chuyến công tác nào đó vào Quảng Ngãi. Vì miếng cơm manh áo và vợ con, anh em ở đất liền, họ phải mang thân mình đánh cược với biển cả. Thế nhưng, chắc chắn một điều là ít người trong số họ sẽ nghĩ là phải dúm dó trước mũi súng của những quân nhân Trung Quốc đầy đủ áo phao, sao hàm, mũ kê pi và cả những ống kính máy ảnh chĩa xuống họ, chụp tanh tách một cách nhục mạ.

Họ nghĩ gì và chúng ta nghĩ gì khi xem những hình ảnh này. Riêng với tôi, là cảm xúc thật: NHỤC NHÃ!

http://vn.myblog.yahoo.com/thanhhaivir

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.