Nông dân đang làm nô lệ trên mảnh ruộng toàn dân

Lúa chín, nông dân cắt xong chở ra bờ kinh hoặc lộ giao thông bán cho các thương lái đi thu mua.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nông dân, giai cấp tiên tiến trong liên minh thần thánh công nông đang làm nô lệ trên mảnh ruộng của toàn dân, Giáo Sư Tiến Sĩ Võ Tòng Xuân từng nói: “Nông dân đang ở đợ cho doanh nghiệp.”

Nông dân làm lúa từ khi sạ đến lúc thu hoạch thời gian khoảng 90-100 ngày, lúa mới sạ mong trời đừng mưa, phải phun thuốc diệt cỏ, diệt ốc bươu vàng, loại ốc mà cuối thập kỷ 80 của thế kỷ trước người ta đã đem về nuôi, để ngày nay nó tàn phá những nhánh mạ non của nông dân.

Đổ mồ hôi sôi nước mắt, bán mặt cho đất bán lưng cho trời: khi xịt thuốc, khi bón phân, cấy từng lỗ nhỏ, nhổ từng cây cỏ sót để hạt lúa giống trở thành bông lúa vàng tươi.

Lúa chín, cắt xong chở ra bờ kinh hoặc lộ giao thông bán kiếm đồng lời nuôi sống gia đình.

Đồng lời bị Bộ Tài chính lén lút khống chế ở mức 30% so với giá thành, lời 30% nông dân phải ăn mắm húp giòi, thắt lưng buộc bụng mà sống, muốn nuôi con ăn học thành tài phải bán đất mà nuôi. Hãy đến ngân hàng nhìn vào sổ đỏ mà nông dân thế chấp, sẽ thấy sự tốt đẹp của cái thứ 30%.

Hằng năm, các ban ngành đoàn thể tổng kết hoạt động lúa gạo đều thành công rực rỡ vì đã tiêu thụ hết lúa của nông dân, mà không bao giờ nhắc rằng giá lúa đó rẻ như bèo.

Hằng năm, tiếng hoan hô thành tích xuất khẩu gạo đứng nhất, đứng nhì thế giới, che khuất tiếng khóc của nông dân: Giá bán gạo xuất khẩu luôn thấp nhất thế giới.

Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) hầu hết là công ty nhà nước, với 2 Tổng Công ty Lương thực miền Nam và miền Bắc làm nòng cốt, được độc quyền mua lúa nông dân xay ra gạo và bán gạo xuất khẩu cho nước ngoài.

VFA ấn định mức lúa theo định hướng 30% của Bộ Tài chính, nhưng có những năm, muốn tham lời nhiều, ép giá lúa  nông dân xuống tận giá thành nông dân ráng chịu.

Nông dân bán lúa tại ruộng, VFA mua lúa tại kho: Thương lái lúa mua lúa của nông dân từ ruộng đem về nhà máy xay gạo bán cho thương lái gạo, thương lái gạo vô bao gạo rồi dán nhãn các công ty VFA chở xuống cảng, VFA xuống cảng giao gạo cho khách hàng nước ngoài lấy tiền.

VFA ký hợp đồng bán gạo thế nào là bí mật quốc gia, VFA lời bao nhiêu tiền 1kg gạo là bí mật quốc gia. Gạo là của VFA nông dân không được quyền bàn đến.

VFA bán gạo xuất khẩu bằng cách đi qua Philippines đấu thầu với giá sàn do Phi ấn định, ký hợp đồng xong phải nộp thuế nhập khẩu gạo 35%. Thiệt là khôn nhà dại chợ.

Dù có mức lời chết đói 30%, nhưng VFA muốn cho nông dân lời bao nhiêu thì cho, chính phủ sẽ ra văn bản bảo kê cho VFA xóa mức lời 30% để ép giá lúa nông dân xuống đến giá thành.

Nông dân làm lúa chén cơm chan lẫn mồ hôi, bị đổ thừa lời 30% không giàu là do không biết giảm giá thành sản xuất.

VFA không hề động cái móng tay, gạo dâng tận miệng, nhưng huy chương năm nào cũng có do tiền lời tỷ tỷ, nên được khen kinh doanh giỏi lời nhiều.

Không ai nghĩ rằng tiền lời đó do bóp cổ nông dân mà có, huy chương của VFA do độc quyền mà có, huy chương đó làm bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của nông dân.

Cùng chia trong lợi nhuận lúa gạo: Nông dân lời 30%, VFA lấy lời tùy ý.

VFA là địa chủ, là cường hào loại mới.

VFA không cấy lúa trên lưng nông dân, VFA ngồi trên đầu nông dân, ăn cướp hết lợi nhuận của nông dân.

Hoàng Kim

Nguồn: Bauxite Việt Nam

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.