Phiên Tòa Trương Quốc Huy Đến Bao Giờ?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đến bao giờ?
Tôi tự hỏi đến bao giờ?
Em tôi được tự do.
Được trở về bên mẹ, bên anh
Và bên người em là tu sỹ.
Bên bạn bè những người yêu cũ.

JPEG - 5.2 kb
Trương Quốc Huy

Đã từ lâu, tôi đã ấp ủ viết một cái gì đó thật hay, thật đẹp về cuộc đời bé nhỏ thơ dại của chúng tôi. Nhiều và rất nhiều đêm tôi biến mình như một ông lão để thao thức, trằn trọc, trăn trở suốt đêm suy nghĩ về bài viết, để tâm sự với mọi người và đặc biệt những bạn trẻ như tôi. Tôi dằn lòng mình viết lên một cuộc đời trai trẻ đầy nhiệt huyết mà suốt đời tôi lầm lũi đi tìm góp nhặt từng chút, từng chút kiến thức để viết, để đêm ngày trăn trở cho tự do trên quê hương. Ôi quê hương hai tiếng thân thương và yêu dấu biết nhường nào. Ôi quê hương khổ đau đang ngày đêm quằn quại, rên xiết dưới gót giầy cộng sản. Những con người nhỏ bé như chúng tôi nào biết gì ngoài tình yêu mộc mạc, đơn sơ và đau khổ trăn trở cho quê hương Việt Nam vì hiểm họa cộng sản.

JPEG - 10.3 kb
Bà Hoàng Thị Châu (mẹ Trương Quốc Huy).

Chúng tôi đã học hỏi, tìm tòi qua những thông tin, qua sự hiểu biết nhỏ nhen, nhỏ nhen như người mù lần từng bước để qua đường nhưng ở xã hội cái gọi là xã hội cộng sản càng biết nhiều thì càng khổ nhiều bởi những người cộng sản vô cùng căm ghét sự hiểu biết mọi hiểu biết đều cần phải tiêu diệt và chúng tôi đã bị bước vào nhà tù khi đang lờ mờ nhận ra những tội ác của những người cộng sản ngày một chồng chất, những sai lầm họ đang nối tiếp những sai lầm, cả một xã hội của những người cộng sản gây dựng lên đang cuốn theo lối sống đạo đức băng hoại, lừa lọc, xảo trá tham ô, móc ngoặc, kéo bè kết đảng…. Trong lòng xã hội cộng sản đang sôi sục âm ỉ như muốn gầm réo lên như muốn cuốn trôi tất cả những kẻ đang làm vẩn đục, đang muốn chặn đứng dòng chảy cuồn cuộn của cả dân tộc tôi hiểu rằng đất nước tôi người ta (CS) muốn chúng tôi và cả dân tộc tôi chẳng những phải đui, phải câm và điếc nữa để khỏi nhìn thấy những việc làm sai trái của họ, để khỏi nghe thấy những lọc lừa xảo trá của họ, để cả dân tộc này không được nói lên những lời khuyên nhủ, hay căm phẫn lên án họ và họ đã bắt giam, họ đã tước đi quyền tự do của em tôi, buộc em tôi hai mươi sáu tuổi đầu chưa trải qua tình yêu đôi lứa, chưa có một tình yêu nào ngoài tình yêu dân tộc, tình yêu quê hương, đất nước. Những tình yêu cao cả đó đã đưa em tôi vào trốn lao tù vào đói khổ, những ngày nắng nóng lên đến 400c trong buồng giam, những cơn đói rã rời thèm từng cục đường, từng hạt muối, từng trái ớt hay một viên nước đá nhỏ, hay một cây kem, một cục kẹo. Đó, chàng trai trẻ đó đã sống đến giờ là hai năm trong tăm tối, tù đầy trong hoàn cảnh đó. Lứa tuổi chúng tôi, chúng tôi có quyền mơ ước, những mơ ước rất thường và rất thật: được ăn, được nói, được dạo trên đường phố Sài Gòn thân thương mỗi buổi chiều, được nhìn thấy quê hương yên bình và hạnh phúc. Cộng sản đã làm điều đó với em tôi, với ước mơ với ấp ủ chân thật và đơn sơ đó băng cách bắt giam, tù đày đe dọa khủng bố những tinh thần trẻ ngây thơ và đẹp đẽ. Đẹp đẽ vì tình yêu quê hương, yêu đất nước, tình yêu dân tộc, những tình cảm rất mộc mạc và rất thật nhẹ nhàng vô cùng mà chúng tôi không có được.

Cộng sản đã tước đi những tình yêu chân thật nhất mộc mạc và đơn sơ nhất, những quyền tự do cơ bản nhất của chúng tôi bằng cách bỏ tù, bằng cách chúng tôi tung hô “vạn tuế Hồ Chí Minh” thì đó là cách bỏ tù thân thể, tư tưởng tất cả mọi người dân Việt Nam.

Không biết bao giờ em tôi được tự do, điều trớ trêu là đến bao giờ những con người to lớn, những cán bộ đầy quyền lực trong tay cầm cái gọi là cán cân công lý rồi cái gọi là “quang vinh muôn năm” họ có dám đưa em tôi ngây thơ và khờ dại ra tòa để xét xử một cách công bằng một cách quang minh trước ánh sáng.

Những cái đầu nhỏ nhen và thơ ngây của chúng tôi nào biết gì ngoài việc thấy sự bất công thấy sự mất tự do và lên tiếng cho quê hương. Chúng tôi chỉ nghĩ rằng ở đất nước cộng sản này họ dạy chúng tôi từ bé bằng “tư tưởng Hồ Chí Minh” rằng: Việt Nam dân chủ tự do, chúng tôi đã làm theo lời “Bác” chúng tôi đã dùng quyền tự do cơ bản mà “Bác” cho phép. Vậy mà Bác đã đưa em tôi vào tù đến nay đã hai năm không cần xét xử. “Bác” ơi, hồn “Bác” có linh thiêng “Bác” về đây bảo ban những người gọi “Bác” bằng Bác hãy trả em con về với thế giới tự do.

Phiên tòa Trương Quốc Huy đến bao giờ? Xin mọi người những ai được tự do xin giúp cho em tôi được tự do đó là lời cuối cùng tôi muốn nói.

Cambodia, ngày 27-07-2007
Trương Quốc Tuấn
(Các bạn trẻ có ý kiến trao đổi chia sẻ cùng tôi xin liên hệ qua:
Phone:+8559254852 Email: diem_hen_SaiGon2007@yahoo.com
UNHCR Cambodia (Registration Number: IC#927)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.