Phim ’Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát’ của một dân tộc

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi được xem phim “Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát” được chiếu chính thức tại cung văn hóa Việt-Pháp, Sài Gòn

Thắm thoát đã 3 năm. Cuối năm 2011 tôi tiếp biên tập viên tập san Nature David Cyranoski tại nhà nhân việc các nhà khoa học Việt Nam ở hải ngoại phản đối đăng tải các bài báo vẽ bản đồ có đường lưởi bò phi pháp của Trung Cộng.

Sau hai giờ đàm đạo chúng tôi quyết định đi viếng khu du lịch Văn Thánh tham dự buổi chiếu phim do André Menras – Hồ Cương Quyết thực hiện. (Xem bài của Cao Lập, người tổ chức cũng trên trang này).

Nhưng bữa ấy chúng tô đi xem hụt. Chủ quán Ami cho hay là có lệnh không được chiếu.

Nay cám ơn giàn khoa khốn khiếp của Trung Cộng, nhờ mày mà có thay đổi chính kiến lãnh đạo! Khán giả Sài Gòn được xem thoải mái và sau đó còn có giao lưu qua câu hỏi viết tay nhờ bàn chủ toạ chuyển cho tác giả cuốn phim.

Đây là một phim hiện thực chân chất, không kỹ thuật điện ảnh màu mè, không có lời giới thiệu hoa mỹ…

Nhưng là một phim đầy ắp tình người.

Và thú thực tôi đã không cầm được nước mắt!

Nỗi đau của ngư dân như tràn vào ngực, lòng công phẫn như dâng trào, nỗi mất mát quá lớn: Ngư dân mất chồng mất con, mất tàu, mất thu hoạch. Người dân đánh cá Việt Nam tại vùng biển quen thuộc ngàn năm của mình đã bị bắt, bị chiếm đoạt, bị đánh đập và giết chết… Những trẻ em côi cúc, những bà mẹ lam lũ chịu đựng kiếm sống, những ngôi mộ gió…

Ơi nỗi đau mất mát quá xót xa vì họ không được bảo vệ, binh vực!

Quả là nỗi đau chung của cả một dân tộc nay gần như bất lực trước quân cướp biển, trước bọn xâm lược mới, gian ác, thâm hiểm và tàn bạo ngàn lần hơn những thế lực ngoại bang trước đây…

Một bộ phim đầy tính nhân văn đích thực!

Tôi kiến nghị nên chiếu phim này trên đài tuyền hình quốc gia ở những thời điểm được người xem đông đảo nhất!

Có kẻ nói bộ phim này không có tính đảng, phải ngăn chặn?

Có thể nào chấp nhận có tính người là không có tính đảng ư?

Sài Gòn ngày 6/8/2014

Nguồn: Blog Gs Nguyễn Đăng Hưng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.