Phương Uyên Thiên Thần Nhỏ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(Một người lính Trường Sa)

Lời tác giả: Tôi vô cùng tự hào vì có được một người bạn học đồng hương như Nguyễn Phương Uyên. Tôi sẵn sàng xả thân để gìn giữ biển đảo thân thương cho Tổ Quốc để luôn được xứng đáng với cô ấy. Vì bận công tác nên tôi được biết kết quả phiên tòa xét xử hai em Phương Uyên và Nguyên Kha quá muộn. Bản án quá nặng và bất công mà tòa Long An dành cho hai em đã trở thành tiếng còi báo động toàn dân tộc: ĐẤT NƯỚC ĐÃ LÂM NGUY!

Viết tặng Phương Uyên

Phương Uyên Thiên Thần Nhỏ

Phương Uyên thiên thần nhỏ
Hiên ngang đứng trước tòa
Ngẩng cao đầu tuyên bố
Tôi yêu nước thiết tha!

Tôi ghét bầy tham nhũng
Làm tay sai giặc Tàu
Nếu ai cũng như chúng
Việt Nam sẽ về đâu?

Tôi yêu mến Hoàng Sa
Có máu xương họ nội
Tôi yêu mến Trường Sa
Nơi tình yêu chưa nói

Tôi yêu mến quê hương
Nuôi tôi bằng khoai sắn
Cho tôi được đến trường
Để làm người ngay thẳng

Tôi yêu mẹ cha tôi
Chẳng quản bao mưa nắng
Nuôi con từ trong nôi
Tới ngày vào cao đẳng

Tôi yêu thầy cô tôi
Trên quê hương Bình Thuận
Dạy tôi biết làm người
Sống kiên cường dũng cảm

Tôi yêu thanh niên Việt
Từ muôn cõi trời Nam
Đã trở thành thân thiết
Từ khi bị bắt giam

Tôi yêu đồng bào tôi
Cuộc sống còn gian khó
Quan tham đâu cũng có
Cướp nước mắt mồ hôi

Tôi yêu mến Biển Đông
Nơi ngư dân kiếm sống
Căm thù quân Tàu Cộng
Đang cướp biển cha ông!

Tôi không ghét công an
Đã vào khu nhà trọ
Bắt cóc tôi man rợ(*)
Chẳng qua vì miếng ăn

Tôi không thù cai ngục
Đã cho người đánh tôi
Bởi quan trên ép họ
Gắp lửa bỏ tay người

Tôi không giận quan tòa
Xử chúng tôi quá nặng
Bởi vì tòa án đảng
Làm theo lệnh Phương Xa

Tôi chỉ thương hại họ
Làm những việc bất nhân
Sẽ suốt đời đau khổ
Và dằn vặt ăn năn

Tôi cám ơn luật sư
Đã hết lòng biện hộ
Nhưng độc tài đâu có
Tòa dân chủ, tự do!

Tôi thương các em thơ
Đến trường bị nhồi nhét
Những điều sai sự thật
Lớn lên thành ngẩn ngơ!

Tôi biết ơn Mẹ Nhung
Thương con như trời biển
Mẹ Nhung ơi sẽ đến
Ngày Tổ Quốc vui chung

Quê hương ơi ngày đó
Tự Do nở ngàn hoa
Độc tài về Âm Phủ
Dân Chủ đến mọi nhà!

Đất nước ơi ngày đó
Thề đòi lại Hoàng Sa
Chúng con về với mẹ
Cùng tình yêu thiết tha!

Đảo Sơn Ca, 20/5/2013
Tác giả gửi Quê Choa

— –

(*). Ngày 14/10/2012, Phương Uyên đã bị một nhóm người đột nhập vào nơi em ở trọ bắt cóc đi, gia đình hỏi công an, họ trả lời “Chúng tôi không biết!”, nhưng 6 ngày sau gia đình tìm được đến nơi Phương Uyên đang bị nhốt, thì công an lại nói: “Cô ấy đã bị bắt vì phạm tội!” Và đến ngày 24/10/2012 gia đình mới được xem lệnh bắt tạm giam của em!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.