Quanh vụ Cục Trưởng Cục Đường Sắt chết bí mật

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tin ông Nguyễn Hữu Thắng, Cục trưởng cục đường sắt Việt Nam, Bộ Giao thông vận tải đã chết trong phòng làm việc của mình và được nhân viên của Bộ phát hiện vào buổi tối ngày 22 tháng 1 vừa qua. Nguyên nhân cái chết chưa được công bố nhưng đã gợi ra nhiều điều “bí ẩn” về cái chết này.

Trước khi chết, ông Nguyễn Hữu Thắng đã bị ông Đinh La Thăng, Bộ trưởng bộ Giao thông vận tải ra lệnh đình chỉ chức vụ Cục trưởng từ ngày 24/5/2014 vì có những phát biểu nói vắn tắt là… coi thường và chọc giận thiên hạ.

Ông Đinh La Thăng đã cử ngay ông Trần Phi Thường, Phó Cục trưởng Cục Đường sắt Việt Nam phụ trách Cục Đường sắt Việt Nam trong thời gian ông Nguyễn Hữu Thắng tạm đình chỉ chức vụ.

Từ ngày 25/4/2014 đến 22/1/2015 không biết là ông Nguyễn Hữu Thắng có được ông Thăng phục chức Cục Trưởng lại chưa hay chỉ ngồi chơi xơi nước; nhưng có mấy vấn đề sau đây bao quanh cái chết của ông Nguyễn Hữu Thắng.

Ông Nguyễn Hữu Thắng bị đình chỉ chức vụ Cục trưởng là do phát ngôn tầm bậy và bị coi là thiếu trách nhiệm trong dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông. Dự án này bị “đội” vốn lên đến 399 triệu USD.

Dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông có tổng mức đầu tư 552 triệu USD, trong đó vốn vay ODA của Trung Quốc là 419 triệu USD, vốn đối ứng của CSVN là 133 triệu USD. Dự án này do Tập đoàn Cục 6 đường sắt Trung Quốc “trúng thầu”. Nhưng đến ngày 23/12/2013 thì phía Tập đoàn cục 6 đường sắt Trung Quốc lại gửi thư yêu cầu điều chỉnh tổng mức đầu tư lên đến 891 triệu USD. Tức là “đội” vốn lên 399 triệu USD so với mức đồng ý ban đầu.

Đây không phải là sự kiện hy hữu đối với các công ty Trung Quốc sau khi trúng thầu ở Việt Nam. Vì phải nhận ODA từ Trung Cộng, CSVN phải chấp nhận một đòi hỏi bất thành văn là phải để cho công ty Trung Quốc trúng thầu. Sau khi lãnh thầu xong, các công ty Trung Quốc luôn luôn kéo dài thời gian thi công, chậm trễ trong việc tiến hành và nhất là đề nghị tăng khoản tiền đầu tư cao hơn mức đầu tư lúc đầu.

Để tiến hành dự án, các quan chức CSVN phải yêu cầu Bắc Kinh cho vay thêm và đương nhiên Bắc Kinh sẵn sàng cho vay để cho các công ty Trung Quốc có công ăn việc làm.

Câu hỏi đặt ra là sự “đội” vốn này là do chi phí dự án hay là khoản tiền ‘trà nước” giữa các quan chức cao cấp của CSVN và Trung Cộng. Thông thường tham nhũng phát sinh từ những vụ “đội” vốn như thế này.

Trên giấy tờ, Cục đường sắt là chủ đầu tư của dự án cho nên khi dự án bị “đội” vốn thì ông Nguyễn Hữu Thắng, Cục Trưởng Cục Đường Sắt bị quy trách nhiệm.

Phải chăng đây là lý do khiến ông Nguyễn Hữu Thắng bị chết bí mật?

Lý Thái Hùng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.