Sao thầy không dạy, không dạy…*

Ảnh: FB Thái Hạo
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thấy nhiều báo ca ngợi bài diễn văn này của hiệu trưởng trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội, đặc biệt là cái câu trong hình. Tò mò, tối qua tôi tìm đọc. Đọc 2 lần. Một bài dài tới hơn 2700 chữ!

Dài thế này, đọc dưới dạng diễn văn trước cử tọa thì ít nhất cũng mất 15 phút. Mà mấy nay, trời miền Bắc nắng nóng kinh khủng. Nhớ đến cảnh học sinh trường tôi cũng dịp này, ngồi trong cái chói chang nực nội để nghe ê a hết ông này đến bà nọ khoe thành tích và giáo huấn, nghĩ mà thương.

Quay lại. Tôi đã nghiêm túc và kính cẩn đọc bài diễn văn 2700 chữ này. Thật lòng, vẫn không nắm được chủ đề của nó là gì. Từ chuyện nọ sang chuyện kia, dàn trải miên man vô bờ vô bến. Nhưng bao trùm lên là đạo đức. Nào là giang sơn gấm hoa, nào là nhân dân anh hùng, nào là máu xương thấm đất, nào là đất nước còn nghèo, nào là hi sinh cống hiến, nào là trung thực vị tha, nào là yêu thương che chở, nào là nhẫn nại kiên trì, nào là trong sạch thơm tho…

Thú thực, ngày xưa tôi đi học, nếu thầy cô tôi nói với tôi rằng, kẻ cầm quyền hủ bại, đất nước đầy rẫy bất công, cái ác lan tràn… Đạo đức phải là đứng thẳng, tranh đấu không khoan nhượng, đừng cúi đầu cam chịu, đừng nhẫn nhục ngụy tín, đừng an phận cầu vinh…, thì có lẽ tôi đã không u mê dài đến thế.

Tiếc rằng, mãi khi lên đến cao học, tôi mới gặp thầy, mà cũng chỉ mấy ngày ngắn ngủi…

Đọc một bài diễn văn lê thê mà càng đọc như càng chìm sâu vào mấy trăm năm trước của tam cương ngũ thường, của quân thần phu phụ, của bề tôi ngoan đạo, của độc thiện kỳ thân, của tấc đất ngọn rau ơn chúa…

Ôi. Thầy còn dạy hãy coi khinh tiền bạc. Ô hô. Không có tiền thì sống làm sao? Lại viết bài “hàn Nho” để ca ngợi nghèo khổ mà thanh cao chăng?

Sao thầy không dạy rằng, nghèo là hèn, nhà giáo càng không nên nghèo; các em phải thay đổi hình ảnh của mình?

Sao thầy không dạy rằng, nước ta nghèo vì quản trị hủ hóa, tham nhũng tràn lan nên giáo viên cơ hàn?

Sao thầy không dạy rằng, đừng chấp nhận sống nghèo vì đã để kẻ khác làm tiền trên lưng các em?

Sao thầy không dạy rằng, hãy đấu tranh đòi tinh giản bộ máy cồng kềnh, ngăn chặn tham nhũng, dồn tiền ấy vào tăng lương để nhà giáo có thể sống đường hoàng được bằng lương?

Sao thầy không dạy, không dạy…

Thái Hạo

Nguồn: FB Thái Hạo

* Tựa do BBT đặt

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tạ Lỗi Trường Sơn

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác
Của xì ke, gái điếm, cao bồi
Của tình dục, ăn chơi
“Hiện sinh – buồn nôn – phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ…

Ngân hàng TMCP Sài Gòn (gọi tắt là SCB) của đại gia Trương Mỹ Lan được chính phủ Việt Nam bơm tiền cứu. Ảnh: Nhac Nguyen/ AFP via Getty Images

Giải cứu SCB: Lợi bất cập hại!

Hình dung một cách đơn giản thì ngân hàng SCB huy động tiền của người dân, cung cấp cho bà Trương Mỹ Lan, bà này hối lộ cho các quan chức, rồi bây giờ bà Lan bị án tử hình còn NHNN bơm tiền ra để cứu ngân hàng SCB.

Khoản tiền giải cứu khổng lồ này [24 tỷ đô-la] không tự dưng mà có mà lấy từ ngân sách, nghĩa là từ tiền người dân và doanh nghiệp đóng thuế, từ bán tài nguyên quốc gia. Xét cho cùng, đất nước thiệt đơn thiệt kép, chỉ các quan chức giấu mặt được hưởng lợi.

Bản tin Việt Tân – Tuần lễ 15 – 21/4/2024

Nội dung:

– Hawaii tổ chức Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương;
– Ghi ân công đức Quốc Tổ Hùng Vương tại Paris;
– Hội thảo ‘Hứa hẹn của Hà Nội; Thực trạng Nhân quyền tại Việt Nam’ trước phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) tại Genève, Thụy Sĩ;
– Kêu gọi tham gia Biểu tình và Văn nghệ đấu tranh nhân dịp UPR vào hai ngày 7 và 8/5, 2024 tại Genève, Thụy Sĩ.

Đồng ruộng ở ĐBSCL sau khi đắp đê. Ảnh: FB Nguyễn Huy Cường

Đời cha bán gạo, đời con khát nước

Nếu bây giờ tập trung truy tìm nguyên nhân chính tạo nên khô hạn, thiếu nước ở Đồng bằng sông Cửu Long thì thật dễ dàng tìm ra vài lý do vừa thực vừa mơ hồ như:

Do biến đổi khí hậu; Do biến động ở thượng nguồn sông Mekong; Do ý thức người dân trong việc sử dụng nước; Vân vân.

Những nét này cái nào cũng thực nhưng có điều ít ai thấy, nó cũng là cái rất thực, dễ giải thích, dễ thực hiện đó là chính sách “An ninh lương thực” được nhấn mạnh khoảng gần hai chục năm nay.