Sẽ Có 130 Ngàn Người Chết?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 13 kb
Thi hài các nạn nhân được mang ra khỏi công trường.

Vụ sập núi đá tại công trường mỏ đá Lèn Nậy (thị trấn Hoàng Mai, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An) vào ngày 12.1.2008 vừa qua đã làm dấy lên nỗi lo ngại về tình trạng lao động tại Việt Nam hiện nay.

Về sự việc đã xảy ra, những người chứng kiến cho biết một mảng núi đá lại bất ngờ đổ sập xuống đầu nhóm công nhân gồm 21 người đang bốc đá thuê tại đây làm 3 người chết và 7 người khác bị thương nặng.

Đây là vụ sạt lở và sập núi lần thứ 3 trong vòng hai tháng qua, trong cùng khu vực Nghệ An. Vào ngày 15.12.2007, một vụ sập núi đá kinh hoàng khác đã xảy ra tại công trường thuỷ điện bản Vẽ (Tương Dương – Nghệ An) khiến 18 công nhân đang làm việc phía dưới bị đè chết dưới lớp đất đá sâu hàng chục mét. Trong vụ tai nạn lao động này, hầu như việc tìm kiếm xác nạn nhân là vô vọng.

Gần đây hơn, ngày 28.12.2007, tại vùng khai thác đá ở Rú Mốc (Thạch Hà, Hà Tĩnh), vụ núi sập cũng đã làm 8 người chết và chôn vùi cả các xe tải, máy khoan đá… chuyện rất thảm khốc nhưng cũng chỉ được cánh báo chí, truyền hình nô dịch của Nhà nước đưa tin một cách mờ nhạt, thậm chí rất mờ nhạt.

Nghệ An và Hà Tĩnh chỉ là thiểu số trong 50 tỉnh thành của Việt Nam có liên quan đến nghề khai thác đá. Đặc biệt là 75% các doanh nghiệp khai thác đá cũng rất mơ hồ về vấn đề an toàn lao động. Còn những công nhân làm nghề này, với mức lương từ 20.000 – 25.000 đồng (chưa đầy 2 USD) một ngày thì chỉ biết làm sao cho đủ sống và mọi thứ chỉ đành trông chờ vào điều may rủi của số mạng.

Với sự việc mới nhất, xảy ra vào ngày 12.1.2008, một người làm trong ngành báo chí tiết lộ cho biết chính quyền Cộng sản Việt Nam đã ra lệnh cho báo chí và truyền hình không được đưa tin hay làm đậm các sự kiện nói trên vì sợ tình hình bất mãn của dân chúng dâng cao, nhằm tránh sự nhạy cảm có thể tập trung số đông dân chúng và chất vấn gây khó cho chính phủ, như đối với vụ sập cầu Cần Thơ trong năm vừa qua.

Điều này làm họ lo ngại là có lý do vì sự bất ổn đang dâng cao trong các khối tôn giáo, thanh niên, sinh viên học sinh, công nhân… nay thì nếu đa số dân chúng nổi giận bùng phát như vụ sập cầu Cần Thơ, có lẽ không sức nào mà đảng lãnh đạo có thể giữ được sinh mạng của mình.

Theo ông Vũ Như Văn, Cục phó An toàn lao động, Bộ Lao động Thương binh và Xã hội cho biết thì dự báo tình hình tai nạn lao động của Việt Nam đến năm 2010, số vụ tai nạn lao động của Việt Nam có khả năng lên đến 120.000 – 130.000 vụ mỗi năm. Hiện nay các vụ tai nạn lao động cũng đã là 5.000 – 6.000 vụ mỗi năm. Số người chết hiện nay có thể lên đến 120.000 – 130.000 và thiệt hại có thể lên tới cả ngàn tỉ đồng. Còn nếu theo cảnh báo của quốc tế thì thiệt hại do tai nạn lao động và bệnh nghề nghiệp đang làm mất 4% GDP của Việt Nam.

Điều đáng lo của vấn đề tai nạn lao động tại Việt Nam hiện tại là với hơn 250.000 doanh nghiệp có sử dụng nhân công, cả nước Việt Nam chỉ có 350 nhân viên thanh tra, mà chỉ có chính xác là 100 nhân viên thanh tra an toàn lao động.

Người dân Việt Nam cũng tự hỏi rằng với mức độ nguy hại cho nền kinh tế quốc gia cũng như cho người lao động với số lượng lớn như vậy, không hiểu sao chính phủ Cộng sản Việt Nam lại rất thờ ơ và thiếu sự can thiệp nhanh chóng, thậm chí có nhiều trường hợp lại còn buộc che giấu thông tin, rất khác với trường hợp vu vạ cho việc tai nạn giao thông là do không đội nón bảo hiểm và làm cho mọi chuyện hết sức gắt gao đến mức hài hước.

Phải chăng nguyên do sâu xa là chuyện tai nạn lao động không thể đem về được nhiều lợi nhuận như hơn 1500 tỷ đồng tiền bán nón bảo hiểm cho mấy chục triệu dân Việt Nam? Hóa ra ngay cả với những cái chết thì cái chết đem về tiền và quyền lợi cho Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ được ưu tiên hơn.

QUỲNH CHI
Chứng Nhân Lịch Sử

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tổng Bí thư ĐCSVN Tô Lâm. Ảnh: Getty Images

Vươn mình bằng công an?

Hơn một năm qua, người ta được mời gọi tin vào một khẩu hiệu lớn: Việt Nam bước vào “kỷ nguyên vươn mình.” Nghe như một lời hứa về cải cách, công nghệ cao, tăng trưởng nhanh và một nhà nước phát triển biết nhìn về tương lai. Nhưng qua hai phát biểu gần đây của ông Tô Lâm đã để lộ một thứ đáng quan ngại hơn câu khẩu hiệu. Đó chính là bản năng say mê quyền lực của ông.

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.