“Tai nạn” nghề nghiệp?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hà Văn Thịnh Đại học Khoa học Huế

Nhân việc ông Đào Duy Quát và Ban biên tập Điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam bị “kỷ luật” khiển trách vì đã đăng tin thất thiệt gây nguy hại cho chủ quyền đất nước và an ninh quốc gia, Tuổi trẻ đã phỏng vấn và ông Tổng Biên tập báo hại người dân cả nước đã nói rằng đó là “tai nạn nghề nghiệp”(!)?

Xin hỏi ông mấy câu. Một, là một PGS TS, ông có thấy rằng cái bằng cấp, học hàm học vị to trùm trời đó có hơi nhỏ hơn sự dối trá hay không? Bởi vì, nguyên tắc thứ nhất của chữ với một nét thẳng, hai nét ngang (mà tôi xin nhắc lại là cố GS – Thầy Trần Quốc Vượng, cố GS Trần Đình Hượu đã dạy cho tôi) là phải thẳng lưng trong trời đất – phải rõ ràng; rằng miếng cơm, cái ghế (nét ngang dưới) phải ngắn hơn, thấp hơn cái nét ngang trên (sự trung thực, công bằng, lẽ phải)… Hai, nếu chỉ là “tai nạn” thì tại sao tai nạn lại nghênh ngang, ỡm ờ suốt mấy ngày liền? Chẳng lẽ Ban biên tập không có ai đọc lại bài mình viết hay sao? Nếu thế, thì phải hiểu như thế nào về tinh thần trách nhiệm, về “tấm lòng” vì dân, vì nước? Ba, theo ông, nếu vào một ngày đẹp trời nào đó, tôi cũng sai gần bằng ông, nói với SV rằng Hoàng Sa, Trường Sa là biên cương phía Nam của tổ quốc Trung Hoa” thì liệu tôi có bị đuổi việc, thậm chí là đi tù hay không? Bốn, ông không thành khẩn, bằng chứng rất rõ ràng là ông chỉ nhận sai là thiếu hai từ ngang ngược “mà cậu đánh máy ‘quên’ đánh vào”. Tôi không hiểu ông học ở trường lớp nào, vì sao lại được gọi là PGS TS bởi ngay một người có trình độ học vấn tối thiểu cũng biết cái sai không chỉ ở hai từ đó. Cho dù có hai từ “ngang ngược” đi nữa thì nếu không có bình luận, lên án, nghiêm khắc cảnh báo thì vẫn là đồng lõa – tuy xét theo khía cạnh luật pháp là có nhẹ hơn… một phần triệu! Năm, ông Đào Duy Quát nghĩ thế nào khi TS Luật Cù Huy Hà Vũ buộc tội ông “xâm phạm nghiêm trọng an ninh quốc gia” (bauxitevietnam.info; 11.9.2009)? Nếu chỉ do hai từ “ngang ngược” mà ông Vũ buộc tội như thế, sao ông không tố ngược về tội vu khống? Giả sử tôi là ông, tôi sẽ kiện TS Luật Cù Huy Hà Vũ ngay tức thì.

Hỏi là để hỏi cho vui rồi cười ra nước mắt; chứ thực tình, tôi chưa thấy bao giờ, ở đâu, có nhiều Sạc Lô như ở đất nước này. Nền văn minh Sạc Lô. Ông có đồng ý với tôi không?

HVT
Huế, 30.9.2009.

http://bauxitevietnam.info/c/11608.html

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc giữa Berlin mang về Việt Nam năm 2017: Một vụ đàn áp xuyên quốc gia điển hình

Đàn áp xuyên quốc gia lại một lần nữa được quốc tế chú ý đến

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin (Đức) vào năm 2017 vẫn trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn mỗi khi được nhắc đến. Trong tuần này, những sự kiện đàn áp xuyên quốc gia như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ lại được rọi đèn tại Quốc Hội Âu Châu (European Parliament – EP).

Việt Tân và các đối tác sẽ tiếp tục lên tiếng về vấn đề đàn áp xuyên quốc gia mà chế độ Tô Lâm đang thực hiện.

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?