Tâm tình từ Hà Nội gửi bác

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tâm tình từ Hà Nội gửi bác Võ Hồng

Bác Võ Hồng kính mến,

Khi cháu viết cho bác những dòng này, là lúc bác đang trải qua những ngày tháng phải đối diện với lao tù tại Việt Nam. Có lẽ, không có nơi đâu như ở đất nước này, người ta lại có thể bị bắt giam vì kêu gọi công dân phải luôn cảnh giác trước hiểm họa xâm lược Trung Quốc. Bằng lời cầu nguyện nhỏ bé của mình, cháu hy vọng rằng, bác luôn giữ được bình an ở nơi đó.

Bác thân mến,

Cháu là một người trẻ được sinh ra, lớn lên và đang học tập tại Việt Nam, nhờ có Internet mà lớp trẻ như cháu được biết nhiều hơn về thực trạng đất nước mình. Cháu đã từng nghĩ đến việc sẽ rủ rê bạn bè lập thành nhóm để cùng nhau ủng hộ phong trào vẽ lên 6 chữ vàng HS – TS – VN – vì hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa thân yêu. Nhưng thưa thật với bác rằng, cháu chưa đủ can đảm để làm được điều đó.

Kính thưa bác,

Khi được xem những hình ảnh đầu tiên của bác và những người bạn ở vườn hoa Lý Thái Tổ về buổi lên tiếng “Vì ngàn năm Thăng Long – Chống hiểm họa Bắc triều”, cháu thực sự đã rất xúc động. Đó không chỉ là thứ tình cảm bình thường, mà còn là sự ngưỡng mộ và kính phục tinh thần can đảm vì những ưu tư trăn trở của bác và mọi người.

Cháu cứ tự hỏi mình: “Làm sao bác và những người khác có thể từ bỏ sự an bình và đầy đủ vật chất ở nơi bác đang có cuộc sống yên ổn để trở về?”. Rồi cháu nhận ra rằng, cũng như chúng cháu, bác và những người Việt Nam ở khắp nơi trên trái đất này, đều có chung một thứ tình yêu thiêng liêng đối với nơi đã sinh ra mình. Cháu biết, bác có thể cất thứ tình yêu đó vào sâu trong lòng mình, rồi tiếp tục sống một cuộc đời hạnh phúc như bao người khác, nhưng bác đã không làm thế, bác lựa chọn cách dấn thân, không phải vì tương lai của mình, mà vì tương lai của lớp trẻ chúng cháu, và vì tương lai của cả một dân tộc. Vì thế, bác đã chọn cách trở về dù biết rằng có nhiều chông gai và trắc trở đang đợi mình. Cháu thực sự ngưỡng mộ bác vì điều này.

Bác biết không, khi đọc được bản tin thông báo về việc bác bị bắt giam. Cháu không thấy bất ngờ nhiều nữa, mà cháu cảm thấy buồn vô cùng. Làm sao việc mặc áo kêu gọi cảnh tỉnh trước hiểm họa Bắc triều lại có thể là tội danh được hả bác? Chỉ có một đất nước đến thời mạt vận, thì những người yêu nước mới bị tống giam. Cháu được biết, bác còn có gia đình và con cái, có lẽ con của bác cũng trạc tuổi cháu, và bạn ấy sẽ không bao giờ hiểu được rằng, vì sao người mẹ của mình, lại bị bắt chỉ vì yêu Tổ quốc.

Bác thân mến,

Không có điển tích hay bài học lịch sử nào, có thể đi vào lòng lớp trẻ, bằng chính tình yêu và sự hy sinh dành cho đất nước mình của những người mẹ. Thật lòng mình, cháu muốn được gửi đến bác, lời tri ân và cám ơn sâu sắc nhất vì bài học yêu nước mà bác đã viết. Hôm nay, bằng sự quả cảm của mình, bác và những người bạn của bác, đã tiếp thêm tinh thần cho cháu, cho những người trẻ như cháu, và chúng cháu có lẽ, đã hết sợ.

Trong khuôn khổ ngắn gọn của lá thư này, cháu xin được gửi đến bác lời chúc sức khỏe và bình an. Cháu tin rằng, nếu còn có liêm sỹ và tự trọng với nhân dân mình, thì những người đã bắt giữ bác, sẽ phải để bác trở về với gia đình trong thời gian sớm nhất. Nếu có dịp, nhất định cháu sẽ gặp bác, để được siết tay và ôm hôn bác, một người mẹ đã dạy cháu yêu quê hương mình hơn.

Thương mến bác nhiều.

Hương nguyễn

Hà Nội
15/10/2010

Nguồn: http://www.facebook.com/notes/freeh…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.