Tập Cận Bình không tới G20, tín hiệu đáng ngại từ “rồng Trung Hoa”

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Moscow, 21/3/2023. Ảnh: Vladimir Astapkovich/ Sputnik/ AFP via Getty Images
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sự vắng mặt của Tập Cận Bình ở diễn đàn 20 nền kinh tế lớn nhất thế giới G20 tại Ấn Độ vào ngày 8-9 tháng Chín tới đây được nhiều báo chí quốc tế khai thác và bình luận. Nhận định chung coi đó là chính sách tự cô lập, rời bỏ các định chế và sân khấu quốc tế hay sự lu mờ hình ảnh của đại cường mới nổi…

Nếu như cách đây ít lâu, Trung Quốc thường biến các diễn đàn G20 thành sân khấu của riêng mình. Số lượng vượt trội, cùng với “văn hóa đại lục” đặc trưng bởi sự ồn ào và thô lỗ, các đại biểu của đoàn Trung Quốc thường la ó, nói chuyện riêng và bỏ ra ngoài uống cafe khi nguyên thủ các quốc gia Tây Phương phát biểu.

Thế nhưng, năm nay, lần đầu tiên, Tập Cận Bình vắng mặt ở một sự kiện quan trọng thường là sân khấu riêng của ông ta tới để đọc những bài phát biểu lê thê và nhận những tràng pháo tay vang dội không ngớt. Vài ngày trước đó, Trung Quốc công bố bản đồ tiêu chuẩn 2023 trong đó có những khu vực chồng lấn các vùng lãnh thổ với Ấn Độ, Nga, Việt Nam, Philippines, Malaysia, Đài Loan… Đường chín đoạn bao trùm gần như toàn bộ biển Đông đã tăng lên 10 đoạn. Liệu đó có phải là sự tình cờ?

Một Trung Quốc suy yếu về kinh tế và cô lập hơn về chính trị đáng sợ hơn một Trung Quốc thịnh vượng và cởi mở. Bởi lẽ, Trung Quốc có truyền thống hướng các bất ổn chính trị xã hội ra bên ngoài bởi chiêu bài “ái quốc” và tinh thần dân tộc. Vô tình, Tổng thống Biden có một câu nói gần đây rất hay “Khi kẻ xấu gặp vấn đề, họ sẽ làm điều xấu.” Tôi là fan của những chú gấu trúc dễ thương nhưng tôi không tin những nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc dễ thương và vô hại như những chú gấu trúc.

Bret Stephens, cây bút của tờ New York Times mới đây đã cảnh báo “đừng cho rằng quyền lực suy tàn là quyền lực ít nguy hiểm hơn”“đừng tin vào sự ổn định nội bộ.” Vấn đề của Trung Quốc rất có thể nằm ở cái gọi là “nghịch lý Tocqueville,” rằng cách mạng có thể xảy ra khi những kỳ vọng ngày càng tăng, bị cản trở bởi những khó khăn về kinh tế và điều kiện xã hội xấu đi. Trong một xã hội đang tiến dần đến chuyên chế AI như Trung Quốc, chúng ta vẫn thấy những cuộc phản đối và biểu tình đầy sáng tạo bằng như tờ giấy trắng và những cuộc nổi loạn ở những khu tập trung cách ly trong thời gian nhà cầm quyền áp đặt chính sách Zero Covid.

Sự quay trở lại hệ giá trị thời Maoism kể từ khi Tập Cận Bình nắm quyền lực thống trị là điều tồi tệ đối người dân Trung Quốc, đặc biệt là giới doanh nhân tinh hoa. Ông ta đã triệt hạ những doanh nghiệp tư nhân thành công nhất như với trường hợp Alibaba của Jack Ma, Tencent của Huateng Ma… các tập đoàn được coi là động lực phát triển của “nền kinh tế số 2 thế giới.” Đó là sự phá hoại có hệ thống của Tập đối với di sản của Đặng Tiểu Bình và các lớp lãnh đạo sau đó dày công xây dựng. Khó khăn của nền kinh tế Trung Quốc hiện nay không phải là một tai nạn, nó không đến từ một vài chính sách kinh tế sai lầm đơn lẻ, nó là kết quả của một quá trình và chuỗi quyết định nhất quán trong suốt hơn 10 năm qua của Tập Cận Bình.

Trong hàng chục bài phát biểu gần đây của Tập Cận Bình, ông ta liên tục nói đến việc quốc dân đồng bào phải chuẩn bị cho thời kỳ khó khăn, các khái niệm “vòng kinh tế tuần hoàn kép,” chính sách hướng vào bên trong, không từ bỏ vũ lực để thống nhất Đài Loan… Trung Quốc liên tục tích lũy lương thực, dầu thô, vàng, các loại quặng chiến lược dùng cho nhu cầu chiến tranh… Phải chăng, Zero Covid là một cuộc diễn tập lớn?

Hãy nhìn bộ sậu chóp bu của Trung Nam Hải nhiệm kỳ thứ 3 của Tập, ông ta đang tập hợp quanh mình một “nội các chiến tranh” với những nhà lý luận, an ninh, tổ chức đảng… hoàn toàn vắng bóng các nhà lãnh đạo kỹ trị có đủ tầm vóc để lèo lái nền kinh tế số hai thế giới đang đi tới điểm tận cùng của mô hình tăng trưởng đã lỗi thời. Ông ta hoàn toàn nhận thức rõ ông ta đang làm gì và chuẩn bị cho điều gì.

Liên tục thay đổi lãnh đạo quân đội cao cấp, Tập Cận Bình rõ ràng cảm thấy bất an dù đã triệt hạ hoàn toàn vây cánh của những thái tử đảng từng là đối thủ chính trị của mình. Tập Cận Bình thường lấy Mao Trạch Đông là tấm gương và ông ta nằm lòng câu nói của Mao “quyền lực đẻ ra từ họng súng.” Việc nắm chặt quân đội, công an là tiên quyết với các nhà độc tài cộng sản. Tập đã bắt hết “hổ” đập cả chục vạn “ruồi.” Vậy ông ta còn bất an điều gì?

Ông ta sợ những tiếng nói sự thực ở quân đội giống như Lưu Á Châu – một thiếu tướng không quân, chính ủy quân khu Thành Đô nhưng đồng thời là một ngòi bút sắc sảo, nhà nghiên cứu văn hóa và quân sự có uy tín nhất trong quân đội PLA. Dù không dính vào bất cứ bê bối tham nhũng hay sai lầm nào trong sự nghiệp quân ngũ nhưng Lưu Á Châu đang phải ngồi tù và đối diện với án tử hình. Tập Cận Bình đã thay đổi bộ trưởng quốc phòng bằng một nhà khoa học kỹ thuật tên lửa và thẳng tay sa thải những tướng quân có ý kiến trái chiều với mình. Rõ ràng, “hoàng đế Đỏ” Trung Hoa đang lặp lại những sai lầm của những nhà độc tài, tự nhốt mình trong chiếc phòng vang vọng “echo chamber” do chính ông ta tạo ra. Khả năng sai lầm của Tập, cũng giống như Putin, là rất lớn.

Mặc dù rủi ro chiến tranh giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ là rất thấp, kể cả là một kịch bản như Ukraine đối với Đài Bắc cũng khó lòng xảy ra. Nhưng nếu như Tập lựa chọn cho đội quân to xác nhưng hơn 40 năm qua chưa từng thực chiến của mình một đối thủ yếu nhất trong số những quốc gia đang có “tranh chấp” lãnh thổ với Trung Quốc, thì xác suất này cao hơn nhiều. Hãy mở tấm “bản đồ tiêu chuẩn 2023” mới đây do Trung Quốc ban hành và làm một bài toán loại trừ. Có lẽ, kết quả dự đoán và thực tế sẽ không khác xa nhau. Theo nhận định của tôi thì xác suất cho một cuộc chiến đã lớn hơn xác suất sấp ngửa của một đồng xu.

Có người sẽ phản bác những bài viết của tôi vì cho rằng những giả định tôi đưa ra thường mang nặng thuyết âm mưu. Kỳ thực ra, chính những nhà độc tài mới là những người cực kỳ ưa thích các thuyết âm mưu, họ thường tin vào trực cảm và hệ tư tưởng của riêng họ. Do đó, nếu bạn sử dụng những phân tích và logic thông thường dựa trên căn cứ khoa học thì thường sẽ đoán sai hoàn toàn những quyết định của những kẻ vĩ cuồng.

Do đó, trong những trường hợp này, thuyết âm mưu điên rồ nhất, đôi khi lại trở thành hiện thực. Chẳng phải phần lớn giới tinh hoa và chính khách Châu Âu đã bất ngờ và thậm chí không tin khi những đoàn xe tăng của Putin vượt qua biên giới Ukraine vào tháng 2, 2022 hay sao? Nếu tôi là chủ một gia đình khá giả ở Trung Quốc hay Việt Nam, tôi sẽ ưu tiên hàng đầu cho việc mua thẻ xanh cho các thành viên gia đình ở các quốc gia như Úc, Canada hay Hoa Kỳ trong năm 2024. Nên khi những kẻ xấu lui vào bóng tối, đó là lúc chúng chuẩn bị ra tay “đại khai sát giới.”

Tùng Phong

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hãy là ngọn gió đổi thay. Ảnh: Chân Trời Mới Media

Hãy là ngọn gió đổi thay!

Cộng Sản biến đất nước ta thành một bãi rác đạo đức khổng lồ, hôi tanh và thầy Minh Tuệ là một cơn gió thoảng mang lại một chút không khí trong lành cho đất nước.

Đảng Cộng Sản có thể sẽ dập tắt hiện tượng Minh Tuệ, nhưng tinh thần Minh Tuệ sẽ sống mãi nếu mỗi người chúng ta hãy tự thay đổi mình để trở thành một Minh Tuệ, để giữ cho ngọn lửa Minh Tuệ sáng mãi trong tâm thức của người dân Việt Nam.

Bộ trưởng Công an Việt Nam Tô Lâm, được đề cử làm tân chủ tịch nước, tại phiên họp Quốc hội tại Hà Nội vào ngày 20 tháng 5 năm 2024. Ảnh: AFP

Miễn nhiệm chức bộ trưởng công an của Đại tướng Tô Lâm phút 89?

Việc miễn nhiệm chức bộ trưởng công an đối với Tô Lâm được bổ sung vào phút chót trong nghị trình Quốc hội, được dư luận cho là bất ngờ và cho thấy sự mất đoàn kết trong nội bộ lãnh đạo cấp cao.

“… Theo tôi, chính trường Việt Nam sẽ tiếp tục hỗn loạn nếu Tô Lâm vào vị trí chủ tịch nước, vì Tô Lâm có thể miễn nhiệm cả Thủ tướng Phạm Minh Chính. Ông Chính cũng xuất thân từ công an nên, cả ông Tô Lâm lẫn ông Chính đều nắm trong tay nhiều bằng chứng về nhau. Chính điều đó tôi cho rằng, cuộc đấu đá vẫn còn tiếp diễn và một thời loạn lạc mới đang bắt đầu.” (Một nhà quan sát tình hình chính trị trong nước)

Công ty Foxconn ở Đài Bắc, Taiwan, 31/10/2022. Ảnh: Reuters

Reuters: Việt Nam yêu cầu doanh nghiệp, trong đó có Foxconn, giảm sử dụng điện

Các quan chức Việt Nam vừa kêu gọi nhà cung cấp Foxconn của Apple tự nguyện giảm 30% mức tiêu thụ điện tại các nhà máy lắp ráp của họ ở miền bắc, khu vực từng xảy ra tình trạng mất điện hồi năm ngoái, Reuters dẫn hai nguồn tin nắm rõ vấn đề cho biết hôm 21/5.

Yêu cầu phải có giải pháp tiết kiệm điện nói trên, mà hai nguồn tin trong ngành khác cho biết cũng đã được đề đạt tới nhiều hãng xưởng, là để đề phòng và nhằm tránh lặp lại tình trạng như mùa hè năm ngoái khi thiếu điện dẫn đến thiệt hại sản lượng hơn 1 tỷ USD.

Trong ảnh: Bộ trưởng Tô Lâm (trái) và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng

Tô Lâm – Nguyễn Phú Trọng: Khi một rừng không thể có hai hổ!

Bàn cờ chính trị Việt Nam giờ đây đang ở vào thế một rừng hai hổ, khi ông Tô Lâm nổi lên như là một thế lực mới, và có thể thách thức sự lãnh đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Trong tình cảnh đại hội 14 của đảng Cộng Sản đang đến gần, mọi sự chú ý được đổ dồn vào ngôi vị tổng bí thư, và liệu ai sẽ là kẻ chiến bại trong cuộc đua khốc liệt này.

Đài Á châu Tự do tổ chức cuộc hội luận với ba vị khách mời gồm ông Lý Thái Hùng – Chủ tịch đảng Việt Tân, Tiến sĩ Lê Minh Nguyên – Cựu Chủ tịch đảng Tân Đại Việt, và Luật sư Nguyễn Văn Đài – Chủ tịch Hội Anh Em Dân Chủ, để cùng làm rõ.