Tất Thành Cang và sự ủy nhiệm quyền lực!

Tất Thành Cang, cựu Phó Bí Thư Thường Trực Thành Ủy HCM, ra tòa hôm nay, 27/12/2021. Ảnh: FB Lê Thiếu Nhơn
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm nay, 27/12, Tòa án Nhân dân TP.HCM bắt đầu xét xử vụ án “tham ô” và “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí” tại Công ty cổ phần phát triển Nam Sài Gòn – Sadeco. Bị cáo được quan tâm nhất vì có trách nhiệm cao nhất trong vụ án này, chính là nguyên Phó Bí thư thường trực Thành ủy TP.HCM – Tất Thành Cang.

Sadeco là công ty con của IPC – một doanh nghiệp trực thuộc sở hữu của Thành ủy TP.HCM. Vì vậy, việc các lãnh đạo Sadeco nhận được sự chỉ đạo trực tiếp của Tất Thành Cang để chuyển nhượng cổ phần Sadeco, đã gây thiệt hại hơn 1.103 tỷ đồng cho vốn Nhà nước.

Trước tòa, dĩ nhiên bị cáo Tất Thành Cang và 19 bị cáo khác sẽ có những lý do khác nhau để bào chữa cho sai phạm của họ. Thế nhưng, có một điều không thể không băn khoăn, chính là cơ chế giám sát quyền lực để ngăn chặn những kẻ lợi dụng nhiệm vụ được giao mà tự tung tự tác làm thất thoát công sản.

Giám sát quyền lực không thể trông mong vào dấu son trong bản kiểm điểm “hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ” của mỗi cá nhân hàng năm, mà còn phải tăng cường thanh tra, kiểm tra. Đặc biệt công tác phê bình và tự phê bình đối với những cán bộ lãnh đạo, cần được đặt trong không khí phản biện nghiêm túc và tinh thần đấu tranh chống tiêu cực mạnh mẽ. Bởi lẽ, khi đã đạt được nấc thang danh vọng nhất định, con người thường nghiêng ngả giữa quyền và tiền, giữa danh và lợi.

Mỗi cán bộ được nhận trọng trách, nghĩa là đón nhận hai sự ủy nhiệm. Thứ nhất là ủy nhiệm về sự quản lý. Thứ hai là ủy nhiệm về sự gương mẫu. Để hai giá trị ấy không thể tách rời mà luôn tồn tại song song, thì không thể không đắn đo về sự ủy nhiệm quyền lực. Vì, sự quản lý và sự gương mẫu luôn chênh chao đối với những cán bộ lãnh đạo không có chuyên môn cụ thể.

Một lời phân bua mà những bị cáo xuất thân từ cán bộ phong trào như Tất Thành Cang rất hay đưa ra khi bị phanh phui sai phạm, là… quá tin vào ý kiến tham mưu của cấp dưới. Có thật không? Thật chứ, cán bộ phong trào vốn không có chuyên môn cụ thể nào, nên bên cạnh yếu tố kém tu dưỡng đạo đức thì yếu tố kém trình độ hiểu biết cũng gây vô số tai họa.

Chuyên môn không phải là cố vớt vát cái bằng đại học tại chức hay cố chạy chọt cái học vị tiến sĩ, mà là sự thành thạo trong một công việc đòi hỏi sự từng trải và sự am tường. Chuyên môn quân sự, chuyên môn an ninh, chuyên môn địa chính, chuyên môn thủy lợi… thậm chí chuyên môn khá mơ hồ trong hoàn cảnh chính trị Việt Nam là chuyên môn báo chí, đều là cơ sở cho thái độ chuyên nghiệp trước cuộc sống.

Một lãnh đạo có chuyên môn ở lĩnh vực nào đó, thì họ cũng nhận thức rõ ràng về mức độ phức tạp ở những lĩnh vực khác. Nhờ vậy, họ sẽ cẩn trọng khi thẩm định và phê duyệt mọi chủ trương và quyết sách. Còn lãnh đạo không có chuyên môn cụ thể, cứ quen mồm hô khẩu hiệu thì thấy cái gì cũng đơn giản mà sinh ra ảo tưởng và vĩ cuồng. Hễ có chút lợi ích và được ton hót “anh Hai giỏi quá,” “anh Ba tài lắm” hoặc “anh Tư tuyệt vời” thì ký bừa, ký ẩu để ra oai và ban phát ơn huệ cho thân hữu bè cánh.

Cán bộ càng thăng tiến thần tốc càng ít điều kiện nâng cao năng lực, do phải dành nhiều thời gian cho họp hành, tiệc tùng, giao tế… Vì vậy, đã đến lúc phải tư duy khắt khe hơn về cơ chế ủy nhiệm quyền lực.

Không thể lạc quan tếu để nghĩ rằng, cán bộ phong trào xuất sắc thì có thể lãnh đạo văn hóa, điều hành kinh tế, đánh giá dự án, chỉ huy sản xuất… một cách căn cơ và bền vững.

Đắn đo đối tượng được ủy nhiệm quyền lực là cơ chế giám sát quyền lực ngay từ gốc rễ.

Nguồn: FB Lê Thiếu Nhơn

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa. Ảnh trái: Phó Đề đốc Hải Quân VNCH Hoàng Cơ Minh; ảnh phải, trên: Tướng Hoàng Cơ Minh, Chủ tịch Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam, trong khu chiến; ảnh dưới: Chủ tịch Mặt Trận cùng phái đoàn từ khu chiến trở về lần đầu, gặp gỡ đồng bào tại thành phố Garden Grove, Nam California ngày 16/4/1983

Khói hương tháng Tám: Tưởng nhớ Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh

Là một quân nhân cấp nhỏ, có một thời mặc cùng màu áo với ông, được tin ông nằm xuống, tôi rất bàng hoàng, xúc động và hết lòng kính ngưỡng.

Tôi thu góp một số dữ kiện liên hệ trong thời quân ngũ của ông, ghi lại thành bài viết này, thay cho một nén hương tưởng niệm, nghiêng mình kính cẩn trước anh linh của một vị chỉ huy mẫu mực, một vị tướng can trường, một tấm gương thanh liêm và trong sáng của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa. Hy vọng bài viết này thay cho lời phân ưu muộn màng gửi tới đại gia đình Hoàng Cơ và phu nhân Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh.

Ảnh chụp bài báo Tuổi Trẻ

‘Thị thực nhân tài’

Về nguyên tắc, tài năng là một thực tế được công nhận bởi cộng đồng chuyên môn, tức là đồng nghiệp, hội đồng phản biện, tổ chức nghề nghiệp, thị trường lao động cạnh tranh. Nhưng khi Nhà nước phát minh ra “thị thực nhân tài,” Nhà nước tự đặt mình vào vị trí trọng tài cuối cùng quyết định ai là nhân tài thông qua bộ máy hành chánh/an ninh cấp visa.

Quang cảnh buổi lễ Tưởng niệm Anh Hùng Đông Tiến do Đảng bộ Việt Tân tại Perth tổ chức chiều ngày 23/8/2026 tại hội trường Koondoola, nằm trong công viên Hòa Bình thuộc vùng Koondoola, Perth, Tây Úc

Perth, Tây Úc: Lễ Tưởng niệm Anh Hùng Đông Tiến lần thứ 39

Đảng bộ Việt Tân tại Perth đã tổ chức buổi Lễ Tưởng Niệm Anh Hùng Đông Tiến vào lúc 3:30 giờ chiều ngày 23/8/2026 tại hội trường Koondoola, nằm trong công viên Hòa Bình có đài tưởng niệm Long Tân, thuộc vùng Koondoola, Perth, Tây Úc.

Lễ chào quốc kỳ bắt đầu chương trình buỗi Lễ Tưởng niệm Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và các Anh Hùng Đông Tiến do Cơ sở đảng Việt Tân San Diego, California tổ chức hôm 23/8/2026 tại La Mesa, San Diego

San Diego: Trang trọng tưởng niệm Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và các Anh Hùng Đông Tiến 

Ông Ngô Trọng Đức, đại diện đảng Việt Tân đã có mặt để trình bày với đồng hương chủ đề “Niềm Tin Tất Thắng và Hành Trình 44 Năm.”

Theo diễn giả, giá trị của một hành trình lịch sử không thể chỉ được đánh giá qua thành công hay thất bại ở một thời điểm. Điều quan trọng còn nằm ở những “hạt mầm” mà hành trình ấy để lại. Trong ý nghĩa đó, ông nhận định:

“Đông Tiến không phải là một chiến dịch, ĐÔNG TIẾN LÀ MỘT TUYÊN NGÔN.”