Thân mẫu TNLT Đặng Xuân Diệu: Con tôi vô tội!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

ĐƠN KÊU CỨU KHẨN CẤP

Kính gửi: Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Chính Phủ.
Ông: Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước CHXHCNVN
Ông: Trần Đại Quang Bộ trưởng Bộ Công An Việt Nam.
– Viện Trưởng Viện KSND Tối Cao
– Cục Quản lý Trại giam – Bộ Công An.
– Viện Trưởng Viện KSND Tỉnh Thanh Hóa.
– Các cơ quan hữu quan

Đồng kính gửi: – Các cơ quan Ngoại giao, các tổ chức Quốc tế, các Tổ chức Xã hội – Dân sự, Chính trị. – Các hãng truyền thông trong nước, quốc tế và mọi thành phần dân tộc Việt Nam.

Tôi là: Nguyễn Thị Nga (69 tuổi).

Hiện sinh sống tại: Xóm 4 xã Nghi Đồng, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, Việt Nam.

Thưa quý vị,

Tôi là Mẹ của Đặng Xuân Diệu, một Tù nhân lương tâm bị bắt bớ, kết án oan sai và đang bị giam giữ tại Trại 5, Yên Định, Thanh Hóa, Việt Nam.

Ngày 30 tháng 7 năm 2011, tại Sân bay Tân Sơn Nhất, Bộ Công an Việt Nam đã bắt cóc con trai tôi không có một lý do chính đáng. 2 năm sau mới đưa ra xét xử tại tòa án Nhân dân tỉnh Nghệ An vào ngày 09/01/2013. Tòa án đã kết án con tôi 13 năm tù về tội trạng hết sức mơ hồ là “Âm mưu lật đổ chính Quyền”.

Ngay tại Tòa, con tôi đã tố cáo việc bắt bớ, giam giữ,và bác bỏ mọi lời kết tội một cách áp đặt vô pháp luật. Luật sư biện hộ đã bác bỏ hoàn toàn Cáo trạng và kết tội của VKSND, Tòa Án Nhân dân Tỉnh Nghệ An. Dư luận hết sức phẫn nộ trước việc cố tình dùng Tòa án để trả thù một thanh niên yêu nước, hy sinh vì cộng đồng như con tôi.

Sau đó, con trai tôi không được xét xử phúc thẩm và bị biệt giam, không cho người nhà thăm gặp. Tới nay đã hơn 3 năm, 2 tháng 15 ngày.

Những thông tin chúng tôi nhận được cho biết: Con tôi đã bị phân biệt đối xử, tra tấn, đàn áp bằng bạo lực về thể chất và tinh thần hết sức nặng nề tại Trại Giam số 5, huyện Yên Định, Tỉnh Thanh Hóa. Nhiều lần con tôi đã phải dùng tới biện pháp mạo hiểm nhất là tuyệt thực để phản đối các hành động ấy nhưng thay vì được cải thiện thì các khung hình phạt lại gia tăng.

Tình trạng an toàn về sức khỏe, tính mạng của con tôi hiện nay hết sức nguy cấp.

Chúng tôi có nhân chứng cho những lời nói trên đây.

Thưa quý vị,

Con trai tôi, Đặng Xuân Diệu là một thanh niên đầy nhiệt huyết và giàu lòng yêu nước, thương người. Là người mẹ, tôi biết rõ con tôi là một thanh niên dám hy sinh thân mình vì cộng đồng, vì mọi người và vì tình yêu quê hương, đất nước.

Theo những gì chúng tôi được các luật sư cho biết, con tôi hoàn toàn vô tội.

Trước tình trạng tính mạng của con tôi đang bị đe dọa từng ngày, từng giờ. Tôi viết thư kêu cứu này tới quý vị với mong muốn rằng: Bằng lương tâm và tình người, với ý thức xây dựng một nhà nước pháp quyền, một xã hội tốt đẹp, tôi xin quý vị hãy cứu lấy con tôi.

Tôi xin gửi lời kêu cứu khẩn cấp của tôi đến các cơ quan công quyền, các hãng truyền thông chân chính, các tổ chức xã hội dân sự cùng tất cả mọi người. Xin hãy cứu lấy con tôi: Đặng Xuân Diệu.

Gia đình tôi yêu cầu được thăm gặp con trai tôi như các tù nhân khác vẫn thường được hưởng theo quy định của pháp luật. Trong trường hợp bệnh tình nguy cấp, sức khỏe bị suy kiệt, cần được đưa về điều trị kịp thời.

Giờ phút này, tôi không biết nói gì hơn, gia đình tôi cầu mong quý vị, bằng mọi cách, xin hãy kịp thời cứu lấy con tôi.

Tôi và gia đình xin chân thành biết ơn.

Nghệ An, Ngày 14/10/2014
Ký tên
(đã ký)
Nguyễn Thị Nga

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.