Thầy Đinh Đăng Định – Thay cho lời giã biệt

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm nay thày giáo Đinh Đăng Định vào bệnh viện Colombia Gia Định để kiểm tra và truyền nước vì cơ thể đã quá yếu, sau khi làm những thủ tục khám, chụp và truyền nước thày lại trở về phòng trọ.

Rất có thể trong vòng một hai ngày tới thày Định sẽ trở lại Daknong, nơi có ngôi nhà nhỏ của gia đình thày, nơi có ngôi trường thày đã dạy, nơi mà thày đã đứng lên cất tiếng nói đấu tranh cho sự tốt đẹp của xã hội tương lai… thày muốn nếu ra đi thì sẽ ra đi ở cái nơi thày đã gắn bó và nơi ấy đã đánh dấu bước ngoặt trong cuộc đời thày và của vợ, cùng các con thày.

Stt này thể theo nguyện vọng của thày coi như một lời giã biệt đến toàn thể cộng đồng, sức tàn, lực kiệt, thày giáo Định đã chiến đấu, và vẫn chiến đầu với tử thần đến khi không còn có thể, tinh thần minh mẫn vui vẻ đón chờ những điều xấu nhất có thể.

– Tôi xin gửi lời tri ân đến toàn thể các tổ chức quốc tế, các nước luôn bênh vực và quan tâm đến nhân quyền của VIệt Nam nói chung của cá nhân tôi nói riêng, xin gửi lời tri ân và xin giã biệt trước đến toàn thể anh chị em xa gần đã hướng về tôi, đã quan tâm và nghĩ đến tôi… tôi có thể ra đi mãi trong một ngày gần đây, nhưng tôi hài lòng với những gì tôi đã làm, tôi tự hào vì được sự tin yêu của cộng đồng đối với tôi và gia đình tôi, tôi tin tưởng mãnh liệt rằng sẽ có rất nhiều người Việt Nam như tôi (không kể già trẻ gái trai) tiếp nối con đường đấu tranh vì một Việt Nam tươi đẹp và công bằng bác ái.

Ngừng lại để lấy hơi, thày giáo mỉm cười khó khăn rồi tiếp.

– Khi tôi vào trại giam, câu đầu tiên tôi nói với những anh em quản giáo là tôi không bao giờ coi các anh là kẻ thù, và tôi cũng mong ở các anh điều ngược lại, các anh có thể đang là những người cộng sản, mặc dù tôi xác định kẻ thù của tôi là chế độ độc đảng cộng sản. Tôi với các anh là những người khác chiến tuyến nhưng tôi tin cuối cùng cả anh, cả tôi đều hướng tới một xã hội tốt đẹp, xã hội ấy phải là một xã hội không cộng sản…

Thày nói và ngước nhìn như nhắn nhủ, bên cạnh là vợ con đang lặng lẽ nghe như nuốt vào lòng những lời của thày. Chúng tôi xiết chặt tay người thày giáo dũng cảm và đáng kính và chỉ còn biết đặt niềm tin vào những điều tốt đẹp vẫn còn ở phía trước.

Vâng, stt này thay cho lời giã biệt của thày giáo Đinh Đăng Định. Thày nói tôi chỉ muốn dùng hai từ “giã biệt”.

ps: Nếu anh chị em nào muốn đến thăm thày thì liên hệ với cô Thảo con gái thày: 01225499324.

Nguồn: FB Lưu Gia Lạc

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.