Thấy gì ở ngày chủ nhật vừa qua

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Một sân khấu dựng lên dang dở để chiếm lấy khoảng không. Một đám thanh niên tình nguyện hát một bài hát nhí nhảnh. Một đám sồn sồn rửng mỡ nhảy nhót trong nền nhạc Tàu. Một gã lùn rao giảng về chiến tranh và hòa bình. Cùng lô xích xông mật vụ đứng quay phim….

Không có cảnh bắt bớ thô bạo, chỉ có những hoạt động văn hóa trá hình phá hoại cuộc tưởng niệm ý nghĩa ngày 17/2 của những người dân Việt yêu nước. Một tinh thần thiêng liêng bị một văn hóa tinh thần nhộm nhoạm tấn công ngay giữa trung tâm thủ đô.

Cơ quan an ninh, cảnh sát không ghi dấu ấn nhiều vào ngày chủ nhật này. Các tin tức trước ngày chủ nhật cho thấy không nhiều người hay đi biểu tình bị sách nhiễu, hoặc sự sách nhiễu không đến mức căng thẳng như mọi lần. Ngay trong ngày chủ nhật bóng dáng của những kẻ trấn áp, gây sự mọi khi đã đứng xa ống kính người dân, nhường chỗ cho một bọn mới tung hoành. Đó là bọn nhảy nhót, ca hát, luyên thuyên về hòa bình, xây dựng đất nước.

Điều đó cho thấy rằng, cơ quan văn hóa truyền thông, tuyên huấn…đứng đằng sau đạo diễn chính kịch bản cuộc phá hoại buổi tưởng niệm ngày chủ nhật vừa qua.

Kịch bản nhảy nhót đàng điếm của bọn sồn sồn và nhí nhố của lũ choai choai chắc chắn hài lòng Trung Quốc gấp bội lần kịch bản bắt về trại Lộc Hà hỏi cung qua quýt cho hết thời gian rồi thả về. Người bị bắt ra khỏi trại Lộc Hà với tinh thần khác hẳn với người tưởng niệm hôm chủ nhật vừa qua ra về. Lúc trước họ bị xúc phạm về thân thể, nếu có sự xúc phạm về nhân phẩm chỉ là đôi co lời qua tiếng lại giữa một vài cảnh sát trẻ thiếu kinh nghiệm. Sự xúc phạm ấy không nặng nề bằng sự xúc phạm ngày chủ nhật 16/2 vừa qua.

Sự xúc phạm vừa qua do những kẻ có nghề văn hóa đạo diễn, viết kịch bản. Bởi thế nó cay đắng cho cả dân tộc chứ không phải riêng cho những người đi tưởng niệm các chiến sĩ ngã xuống ở biên giới phía Bắc năm 1979 trước mũi súng xâm lược của quân bành trướng Bắc Kinh. Cả một thời điểm lịch sử hào hùng chống ngoại xâm đã bị chế nhạo, có lẽ trong mấy ngìn năm chống phương Bắc, chưa một triều đại nào xỉ nhục hình ảnh những người ngã xuống trong công cuộc chống ngoại xâm ấy như bây giờ.

Phải một tay tổ ngành tuyên giáo, tuyên huấn mới nghĩ ra được chiêu thâm độc đánh thẳng vào lịch sử dân tộc như vậy. Biến một ngày đau thương, mất mát thiêng liêng và ý nghĩa ấy của cả dân tộc bằng những trò rẻ tiền, kệch cỡm nhằm chế nhạo, giễu cợt. Đòn đánh thật hiểm và sâu. Vài cái đánh, đạp của cảnh sát chỉ thoáng qua trong lòng người biểu tình từ buổi trước đến buổi sau là quên béng. Nhưng đòn đánh tinh thần này bản thân người đi tưởng niệm ngày 17/2 vừa qua nói riêng và cả dân tộc nói chung không dễ nhận thấy. Nó là một đòn đánh về tinh thần rất khó nhận, tưởng chỉ là mấy trò nhảy nhót , múa may để ngăn chặn, chiếm không gian của người tưởng niệm thôi. Nhưng thực ra nó còn ghê gớm hơn thế rất nhiều, nó làm cho người dân cảm nhận thấy những hy sinh của những người lính Việt Nam chống TQ khi xưa chả có nghĩa lý gì, cái sự cảm nhận đến mà chính người dân không biết nó đến lúc nào, đến từ đâu. Nó thấm vào trong đầu người dân lúc nào không biết, để họ không thiết tha gì với những nhắc nhở đau thương của lịch sử một thời.

Đây mới chính là ’’diễn biến hòa bình’’ trên mặt trận tư tưởng. Bởi sự thủ đoạn thâm độc nhằm xâm nhập tàn phá dần tư tưởng chống ngoại xâm (phương Bắc) của dân tộc Việt Nam.

Chúng ta hãy đặt địa vị mình là người Trung Quốc, có gì hả hê và khoái trá hơn khi nhìn thấy những trò nhảy múa nhí nhố, nhăng nhít ấy chiếm chỗ của cuộc tưởng niệm ngày 17/2.

Không phải ngẫu nhiên mà các cơ quan báo chí quốc tế họ đưa hình ảnh nhảy nhót đàng điếm ấy. Họ đọc được đằng sau những trò lố bịch ấy. Đó là cả một âm mưu có chiều sâu, có kế hoạch, có bài bản, chiến lược trong mặt trận văn hóa tư tưởng đánh vào tinh thần nhân dân Việt Nam. Nhằm xóa nhòa cuộc xâm lược phi nghĩa của bọn bành trướng Bắc Kinh trong ý thức hệ nhân dân Việt Nam.

Khi tinh thần đã bị hủy hoại, đương nhiên ý chí sẽ không còn.

Khi lời ca Gửi Em Ở Cuối Sông Hồng, Tình Ca Mùa Xuân, Những Đôi Mắt Mang Hình Viên Đạn bị mất hút, thay vào đó là Con Bướm Xuân, Cha Cha Cha, Trống Cơm gào lên trong ngày lịch sử chống Trung Quốc.

Khi đó chúng ta phải học lại bài học lịch sử nguyên sơ, lúc An Dương Vương trên đường trốn chạy gặp lại thần Kim Quy. Nàng Mỵ Châu dù sao cũng là nữ nhi, tình cảm lấn đề ý chí. Còn những kẻ ngày nay đang mở cuộc tấn công tinh thần này, chắc hẳn chúng không hề có tình cảm nào hết.

Kẻ bán rẻ tài nguyên còn nhìn thấy, kẻ bán rẻ con người cũng dễ nhìn thấy. Nhưng kẻ bán tinh thần, văn hóa dân tộc rất khó nhận. Cũng như kẻ xốc nách bạn quẳng lên xe buýt cũng dễ nhận thấy, nhưng kẻ bắt tâm hồn của bạn mang đi rất khó nhận ra.

Bởi chúng nham hiểm hơn những kẻ xốc nách bạn rất nhiều. Bạn có nhận ra điều ấy trong ngày chủ nhật vừa qua?

Nguồn: Blog Người Buôn Gió

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.