Thời Sự

Một doanh nghiệp may. Ảnh: Internet

10 khó khăn của doanh nghiệp Việt Nam

Đối mặt với làn sóng lây nhiễm của biến thể Delta từ cuối tháng Tư, 2021, chính sách phòng, chống Covid-19 của Việt Nam tự tin bám vào khẩu hiệu “chống dịch như chống giặc,” chính sách 5K, “3 tại chỗ,” quyết tâm thực hiện cho bằng được “mục tiêu kép,” vừa chống dịch thành công vừa duy trì sản xuất, phát triển kinh tế. Nhưng trải qua hơn 3 tháng, thực tế đã có câu trả lời cay đắng cho một nhà nước luôn luôn tự hào với thành tích nổi bật của mình, giờ đây đang đi tới viễn cảnh một nhà nước thất bại và sụp đỗ.

Nhà giáo Phạm Minh Hoàng nhận định những tệ hại của vụ tin giả “bác sĩ Khoa”

Tính cho đến ngày 9 tháng Tám, Việt Nam có gần 220 ngàn người bị nhiễm virus Corona và 3.757 người tử vong vì Covid-19. Sau hơn 2 tháng giãn cách xã hội, Sài Gòn vẫn là tâm dịch với gần 126 ngàn người bị nhiễm virus và hơn 80% người tử vong là ở Sài Gòn.

Trong chương trình Câu Chuyện Trong Tuần nhà giáo Phạm Minh Hoàng tiếp tục chia sẻ những sự kiện liên quan đến diễn biến tình hình dịch Covid-19 tại Việt Nam.

Từng đoàn người di tản về quê lánh dịch Covid-19. Ảnh chụp Youtube Việt Tân

Tôi cố bám lấy đất nước tôi

Xóm trọ Pouchen nơi tôi ở, hàng vạn người bị mất việc từ những đợt dịch thứ 2, thứ 3, lay lắt bám đất Saigon hy vọng dịch giã rồi cũng qua, công ty sẽ gọi họ lại làm việc. Nhưng càng đợi, càng hy vọng thì càng vô vọng. Người quay ra chạy xe ôm, phu hồ, người bán mớ rau con cá, vé số, ve chai… Nhưng rồi, khi cơn dịch lần thứ 4 tới, thì không ai còn công việc gì nữa. Nắm gạo cuối cùng nhiều người đã ăn từ tháng trước. Mọi người đắp đổi cho nhau từng nắm rau, bát gạo, gói mì. Rồi thì tất cả cũng hết!

Những lời kêu cứu xuất hiện khắp nơi ở TP. Hồ Chí Minh. Ảnh chụp màn hình trang web sosmap.net vào sáng 6/8/2021

Dân kêu cứu khắp nơi, chính quyền thì đang làm gì?

Điều tệ nhất trong chính sách chống dịch cực đoan của chính quyền không phải là chuyện đẩy người dân lâm vào cảnh khốn cùng. Điều tệ hại nhất là chính quyền, với các biện pháp ngăn sông cấm chợ, áp đặt kiểm soát vô lý, phản khoa học, đã và đang ngăn cản người dân giúp đỡ lẫn nhau.

Bạn có thể lên trang web sosmap.net để tìm hiểu và liên lạc trực tiếp với những người đang cần giúp đỡ, nhưng khả năng cao là bạn sẽ không thể giúp họ, khi giờ đây bạn, cùng với hàng triệu người khác, cũng đang bị nhốt một chỗ. Nếu “dám” tự tiện đi giúp người, bạn rất có thể sẽ bị phạt vì “ra đường không có lý do chính đáng.”

Ông Võ Văn Hoan, Phó Chủ Tịch UBND TP.HCM (phải) phát biểu trong hội nghị trực tuyến với các địa phương trên địa bàn hôm 5/8/2021 để triển khai gói cứu trợ lần 2 hơn 900 tỷ đồng của thành phố. Ảnh chụp trang VOV

Dân cần gói cứu trợ khẩn cấp

Người viết đề nghị lãnh đạo CSVN nên lập phương án trích ra một số tiền tương đương với 10% GDP để cứu trợ cho mọi người dân trên 15 tuổi mà không phân phối theo từng gia đình. Có như vậy mới thiết thực giúp cho những gia đình đông con có thể sống cầm cự từ đây đến cuối năm.

Theo con số của Tổng Cục Thống Kê, GDP của Việt Nam năm 2020 đạt 340 tỷ Mỹ Kim. Nếu lấy ra 10% tức 34 tỷ Mỹ Kim, tính ra tiền Việt Nam là 680.000 tỷ đồng. Số tiền này nếu chia đều cho 77 triệu dân trên 15 tuổi thì họ sẽ nhận được mỗi người gần 9 triệu đồng, tương đương gần 400 Mỹ Kim. Với 9 triệu đồng người dân có thể trang trải cuộc sống trong khi chờ tình hình sáng sủa hơn.

Phường Tăng Nhơn Phú A và phường Long Thạnh Mỹ, thành phố Thủ Đức với hơn 78.000 dân sinh sống bị phong tỏa từ hôm 14/7/2021 cho đến khi có lệnh mới. Ảnh: Tiền Phong

Mèo khen mèo dài đuôi – Nhân Văn và Minh Bạch

Đất nước Việt Nam có 63 tỉnh, thành phố với 96 triệu dân mà hiện nay chỉ có gói cứu trợ cho thành phần lao động nghèo nhưng cũng chưa đến tay người dân một cách đầy đủ. Trong vụ phong tỏa hiện nay, chính quyền trung ương lẫn địa phương chưa có hành động mang tính vĩ mô nhằm giúp đỡ cho người dân bị ảnh hưởng đời sống. Đáng lý ra, chính quyền của ông Chính nên giảm tiền điện nhiều hơn nữa cho đến khi hết phong tỏa và giảm thuế trong 2 năm 2020 và 2021. Như vậy mới đáng cho dán chữ “nhân văn” lên bộ mặt chế độ.

Từng đoàn người dân trốn chạy TP.HCM đang bị phong tỏa dài hạn, trên đường đi bộ trở về quê xa tít tận Miền Trung! Ảnh: Internet

Những “thay đổi” đã quá muộn màng?

Theo quan điểm của người viết, “giãn cách xã hội” là biện pháp cực đoan cần thiết trong việc hạn chế việc lây nhiễm dịch bệnh song việc thực hiện phải có điều kiện. Điều kiện đó là nhà nước phải bảo đảm chuỗi cung ứng các mặt hàng nhu yếu phẩm, hỗ trợ nhân đạo cho các nhóm dân cư dễ bị tổn thương, những lao động nghèo nhập cư không còn sinh kế. Ngoài ra, các bệnh tật khác cũng cần được chữa trị kịp thời. Trên thực tế, việc nhà cầm quyền CSVN chỉ máy móc áp đặt “giãn cách xã hội” mà hoàn toàn không đảm bảo các điều kiện trên là phi nhân tính và đẩy hàng chục triệu người vào con đường chết.

Thủ Tướng Phạm Minh Chính buộc phải thừa nhận: “Phải xác định cuộc chiến đấu này còn rất trường kỳ, lâu dài, vất vả,” sau những khẩu hiệu, nghị quyết, quy định và biện pháp ban hành chống biến thể Delta tỏ ra vô hiệu, trong một cuộc họp giữa chính phủ với các địa phương hôm 30/7. Ảnh chụp từ giaoduc.net

Cuộc chiến chống Covid-19: Trường kỳ và vất vả

Nếu Thủ Tướng Chính đã ý thức được cuộc chiến chống Covid-19 là trường kỳ thì nên vứt bỏ “mục tiêu kép” mà ưu tiên cho bảo vệ sức khỏe người dân, đồng thời để ngăn ngừa con số tử vong cao.

Kế đến là bỏ chủ trương “chống dịch như chống giặc” mà thực tế đã chứng minh chỉ có giá trị như một khẩu hiệu tuyên truyền, để từng bước giải tỏa những nơi bị phong tỏa. Điều này sẽ giúp người dân tập làm quen sống chung với dịch và chính họ sẽ tự điều hòa cuộc sống của chính họ.

Sau cùng, chính phủ phải chi một số tiền để hỗ trợ người dân, không chỉ người nghèo mà cả những người sống nhờ đồng lương trong các công việc văn phòng, dịch vụ, sản xuất.

Đại dịch Covid-19: Chỉ Thị 16 của nhà nước Việt Nam là để chống dịch hay chống dân

Những đoàn người tháo chạy khỏi Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai để về quê nhà bằng đủ mọi phương tiện. Những cái chết đau đớn, xót xa trên đường trở về. Cả những tủi hờn của nhiều người khi về địa phương nhưng không được đón nhận… Đó là hình ảnh của những người lựa chọn trở về quê nhà.

Những tiếng kêu cứu mong được hỗ trợ thực phẩm, rau củ, sữa tã,… của những người còn ở lại tại các khu trọ, các khu vực bị phong tỏa.

Các thiện nguyện viên phân phát lương thực cứu trợ đến dân nghèo đang trong cơn túng quẫn bởi chính sách phong tỏa của nhà cầm quyền. Ảnh chụp từ Youtube Việt Tân

Cảm động trước cảnh phát lương thực cứu trợ lưu động

Khi đảng và nhà nước ban hành và thực thi nghiêm ngặt lệnh phong tỏa dài hạn nhiều tỉnh, thành nhưng lại bỏ mặc dân tự lo liệu trong cơn đại dịch, người dân và các tổ chức thiện nguyện, xã hội dân sự,… đã và đang phải tự cứu giúp, tương trợ lẫn nhau.

Tuy lo ngại bị phạt nặng nhưng các thiện nguyện viên vẫn cố gắng phát lương thực cứu trợ cho bà con nghèo trong tình trạng nhà cầm quyền phong tỏa, kiểm soát gắt gao.

Tổng Bí Thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng lại đưa ra lời kêu gọi, nhai đi nhai lại những gì mà nhà cầm quyền đã kêu gào suốt hơn một năm qua, về phòng chống dịch bệnh Covid-19 hôm 29/7/2021. Ảnh: VTC News

Nguyễn Phú Trọng lại trồi lên

Trong bối cảnh dịch bệnh đang gia tăng trên toàn quốc, những cuộc phong tỏa càng ngày càng siết chặt có thể kéo dài hàng tháng trên nhiều địa phương, nhiều vùng kinh tế quan trọng nhất. Biện pháp này không chỉ ảnh hưởng đến đời sống của đại đa số công nhân lao động nghèo, vì hãng xưởng đóng cửa, mất việc làm, không đi ra ngoài được; cảnh thiếu đói đang diễn ra hàng ngày đối với thành phần “vô sản” đúng nghĩa ở Sài Gòn.

Với tình hình bi đát đó, là người đứng đầu đảng và nhà nước Việt Nam, ít ra ông Nguyễn Phú Trọng nên xin lỗi người dân hoặc nói với họ những điều mà họ quan tâm, thay vì thỉnh thoảng thổi điệu kèn thúc quân vô nghĩa.