Thông báo: Thánh lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình lúc 20 giờ ngày 30/11/2014

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(29.11.2014) – Sài Gòn – Tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam càng trở nên nghiêm trọng sau Kỳ kiểm định nhân quyền phổ quát của Liên Hiệp Quốc (UPR).

Trong tháng qua, cơ sở tôn giáo Mennonite tại Bình Dương liên tục bị đánh phá, từ nhà cửa đến nhân sự. Nhiều mục sư bị đánh, nhà nguyện bị đập phá. Sự việc này không chỉ diễn ra một lần mà nhiều lần trong tháng qua.

Nhà báo Trương Minh Đức bị hành hung, gia đình giảng viên Phạm Minh Hoàng bị đe dọa, ông Tổng lãnh sự quán Pháp bị kẹp cổ … và rất nhiều trường hợp khác. Nhất là mới hôm thứ năm vừa qua, ba sinh viên tại Hà Nội lại bị bắt cóc, và lục soát chổ ở cách phi pháp.

Những người bình luận chính trị cho rằng đây là những trò bẩn của các phe phái trong đảng CSVN đấu đá, nhằm làm giảm uy tín nhau. Nhưng điều đáng lên án là tất cả những điều ác và dã man đó đều trút hết xuống đầu dân lành, và các cơ sở tôn giáo.

Đặc biệt, trong tháng này, trường hợp anh Hồ Duy Hải nguyên là một học viên trường nghề bị kết tội tử hình do bị gán đã giết chết hai nữ nhân viên Bưu điện Cầu Voi, huyện Thủ Thừa, Long An, vào năm 2008. Tuy nhiên rất nhiều cơ quan truyền thông và luật sư khẳng định Hồ Duy Hải không phải là hung thủ. Những căn cứ cơ bản để kết tội Hồ Duy Hải đều không có. Cụ thể tại hiện trường, cơ quan cảnh sát điều tra thu được rất nhiều dấu vân tay nhưng không có một dấu vân tay nào trùng với 10 dấu vân tay của Hồ Duy Hải. Con dao và cái thớt được xem là tang vật thì lại do cơ quan điều tra cử một nhân viên ra chợ mua mang về, chứ không phải vật chứng thu tại hiện trường. Đây là hai chứng cớ cơ bản nhất, còn rất nhiều chứng cớ khác chưa được điều tra làm rõ. Gia đình của anh Hồ Duy Hải cho biết có nhà báo đã nói với họ, con họ bị án thay cho con cán bộ hay đại gia gì đó. Các nhà báo bị đe dọa khi lên tiếng làm rõ vụ án.

Gia đình anh Hồ Duy Hải cho biết, anh sẽ bị tử hình trong những ngày tới đây. Một vụ án oan sai với nhiều bằng chứng hiển nhiên như vậy, nhưng nhà nước vẫn quyết tâm bảo vệ cái sai để thi hành án tử hình người bị oan.

Thánh lễ công lý hòa bình diễn ra tối mai, lúc 20:00, ngày 30.11.2014 tại DCCT Sài Gòn, số 38 Kỳ Đồng, quận 3 mời gọi anh chị em hiệp ý cầu nguyện cho các ý trên, và cũng cầu nguyện cho ba người bị bắt và xét xử bất công sẽ ra tòa xử lại vào ngày 12.12.2014 tới đây là bà Bùi Thị Minh Hằng, ông Nguyễn Văn Minh và cô Nguyễn Thúy Quỳnh.

Thánh lễ do cha Antôn Lê Ngọc Thanh chủ tế và cha Giuse Nguyễn Văn Toản chia sẻ Lời Chúa.

Kính mời anh chị em tham dự.

Riêng đối với anh chị em ở vùng Hà Nội, xin mời đến tham dự thánh lễ tương tự tại giáo xứ Thái Hà, 180/2 Nguyễn Lương Bằng, quận Đống Đa, Hà Nội, cũng lúc 20:00, ngày 30.11.

Ban Tổ Chức

Nguồn: VRNs

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.