Thông điệp chính trị thời “cháy” năng lượng: Từ tiếng nói đảo quốc…

Thủ tướng Singapore Lawrence Wong phát biểu trước quốc dân hôm 2/4/2026, cảnh báo về cuộc khủng hoảng năng lượng do cuộc chiến Mỹ-Israel và Iran. Ảnh cắt từ clip của Văn phòng Thủ tướng SIngapore
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 2/4/2026, Thủ tướng Singapore Lawrence Wong đã có một bài phát biểu đầy sức nặng trước quốc dân. Giọng ông trầm tĩnh nhưng cương quyết khi cảnh báo về một “cơn lốc” năng lượng toàn cầu do xung đột tại Trung Đông.

Ông không nói những lời sáo rỗng. Thủ tướng Sing nhìn thẳng vào sự thật: Eo biển Hormuz bị tắc nghẽn, giá dầu vọt tăng 60%, và một quốc đảo nhỏ bé như Singapore không thể đứng ngoài cuộc.

Thông điệp của ông rất rõ ràng: Chính phủ thành lập Ủy ban liên bộ đặc trách khủng hoảng, cam kết hỗ trợ người dân, nhưng đổi lại, mỗi gia đình và doanh nghiệp phải “tự cứu mình” bằng cách tiết kiệm từng kilowatt điện, từng giọt nhiên liệu.

Đó là một sự sòng phẳng chính trị: Lãnh đạo tiên phong đưa ra giải pháp, người dân hưởng ứng bằng hành động thực tế. Một thông điệp có khả năng lay động bởi nó được xây dựng trên sự minh bạch và tinh thần trách nhiệm tập thể.

Nhìn từ đảo quốc sư tử trở về Hà Nội, chúng ta thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Những ngày cuối tháng 3, đầu tháng 4 năm 2026, khi cầu Long Biên tạm đóng để sửa chữa, áp lực dồn lên cầu Chương Dương và Vĩnh Tuy khiến giao thông rơi vào trạng thái “tê liệt.”

Nghịch lý nằm ở chỗ: Trong khi radio ra rả báo tin giá xăng dầu lập đỉnh, người dân lại chọn cách… ngồi trong ô tô cá nhân để chờ đợi 2-3 tiếng đồng hồ chỉ để qua được một cây cầu!

Lượng xe hơi không hề giảm, thậm chí tăng lên vì tâm lý “ngại mưa, ngại bụi.” Hàng ngàn lít nhiên liệu đang bị đốt sạch một cách vô nghĩa trong những đám mây khói bụi tắc nghẽn.

Phải chăng “an ninh năng lượng” vẫn là một khái niệm quá xa xỉ với người dân Thủ đô? Hay vì chúng ta chưa có một thông điệp chính trị đủ mạnh để thức tỉnh tinh thần “thời chiến” trong tiêu dùng năng lượng?

Nhìn vào TP.HCM, lãnh đạo thành phố này đã nhanh chóng công bố kế hoạch miễn phí xe buýt toàn dân với mức ngân sách dự kiến 7.000 tỷ đồng/năm. Đây là một thông điệp chính trị cực kỳ thông minh: Muốn dân bỏ xe cá nhân để tiết kiệm xăng dầu cho quốc gia, Nhà nước phải chìa tay trước.

Trong khi đó, Hà Nội lại tỏ ra khá “miễn cưỡng.” Đến tận đầu tháng 4/2026, sau khi TP.HCM đã triển khai, bị phóng viên Tiền Phong chất vấn, cán bộ cấp sở của Thủ đô mới tuyên bố “đang nghiên cứu” phương án miễn phí xe buýt “cho một số đối tượng.”

Sự chậm trễ này không chỉ là vấn đề ngân sách, mà còn là vấn đề về tư duy quản trị. Một thông điệp được đưa ra sau khi bị thúc ép bởi dư luận hoặc sau khi “nhìn trước ngó sau” các địa phương khác sẽ luôn thiếu đi sức nặng và sự truyền cảm hứng.

23h đêm qua 3/4, giá xăng lại tăng, giá dầu thì nhằm mốc 50.000 VND/lít, và có thể chưa dừng lại. Để vượt qua cuộc “cháy” năng lượng hiện nay, Hà Nội có lẽ không chỉ cần những rào chắn cứng trên cầu hay những thông báo cấm đường khô khan.

Chúng ta cần những “thông điệp chính trị” có sức lan toả. Chẳng hạn:

– Lãnh đạo gương mẫu: Tại sao không phải là một chiến dịch “Công chức Thủ đô đi xe buýt” trong 60 ngày cao điểm sửa cầu? Khi người dân thấy những chiếc xe công vụ giảm bớt trên đường, họ sẽ dễ dàng chấp nhận từ bỏ sự tiện nghi cá nhân.

– Quyết liệt với giao thông công cộng: Đừng “nghiên cứu” nữa, hãy hành động. Việc miễn phí xe buýt hoặc trợ giá mạnh cho các phương tiện xanh cần được thực hiện ngay lập tức như một biện pháp ứng phó khẩn cấp, thay vì một đề án an sinh dài hạn.

– Truyền thông dựa trên sự thật: Hãy nói cho người dân biết kho dự trữ quốc gia còn bao nhiêu, khả năng cung ứng của các nhà máy lọc dầu thực tế thế nào để tạo ra một tâm lý “resilience” (kiên cường) như cách Singapore đã làm.

Sự thật là, giá xăng tăng có thể làm “đau” ví tiền, nhưng sự thờ ơ và thiếu quyết liệt trong thông điệp quản lý mới là thứ làm “cháy” đi niềm tin và nguồn lực quốc gia.

Đã đến lúc lãnh đạo Thủ đô cần đưa ra những thông điệp đủ mạnh để “hạ nhiệt” những cây cầu và sưởi ấm niềm tin của người dân.

Nguồn: FB Lợi Phan Mai

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Eo biển Hormuz (trái) và eo biển Đài Loan. Ảnh: The Seattle Times, The Diplomat

Từ Hormuz nghĩ về eo biển Đài Loan

Chiến dịch quân sự của liên quân Mỹ-Israel đã vấp phải một trở ngại quan trọng: Eo biển Hormuz! Ngay trước khi ném những quả bom đầu tiên xuống Iran, các chỉ huy quân sự Mỹ đã lo ngại việc Tehran phong tỏa eo biển Hormuz trong một đòn phòng vệ bất đối xứng. Một chiến thuật như vậy đang được Trung Quốc cân nhắc nếu Mỹ can dự vào cuộc xâm lược Đài Loan mà Chủ Tịch Tập Cận Bình có thể khơi mào trước năm 2027.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm. Ảnh: Cổng Thông tin Điện tử Quốc hội

Tổng bí thư kiêm chủ tịch nước: Mục tiêu hay phương tiện?

Giấc mơ phát triển không chỉ là giấc mơ của một nhà lãnh đạo. Đó phải là giấc mơ của hàng triệu người Việt – những người đang vật lộn với chi phí sinh hoạt, với sức ép việc làm, với tương lai con cái mình trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt.

Vấn đề không phải là người “trên đỉnh cao chói lọi” muốn gì? Vấn đề là cấu trúc quyền lực hiện nay cho phép – hay giới hạn – tổng bí thư, chủ tịch nước làm những gì?

Tổng Bí thư ĐCSVN kiêm Chủ tịch nước CHXHCNVN Tô Lâm. Ảnh: Luong Thai Linh/ Pool Photo via AP

Cơ hội điều hành và giới hạn thể chế đối với nhất thể hóa quyền lực ở Việt Nam: Hai mặt của một lựa chọn chính trị

Ý nghĩa của việc tập trung quyền lực ở Việt Nam cần được đặt trong một khung nhìn rộng hơn. Nếu nó chỉ dừng lại ở việc tăng tốc điều hành, thì đó mới chỉ là một nửa câu chuyện. Nửa còn lại nằm ở việc liệu sự tập trung này có đi kèm với việc củng cố pháp quyền, mở rộng minh bạch và xây dựng các cơ chế kiểm soát quyền lực hay không.

Ông Tô Lâm tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước CHXHCNVN 2026-2031 hôm 7/4/2026. Ảnh: Znews

Tô Lâm đặt cược lớn vào chiến dịch xây dựng trị giá 200 tỷ USD

Sân vận động lớn nhất thế giới, trung tâm triển lãm lớn nhất Đông Nam Á và hàng trăm dự án đường bộ, hàng không và năng lượng lớn — Việt Nam đang xây dựng nhanh hơn bao giờ hết trong “kỷ nguyên vươn mình của đất nước” mà nước này tự tuyên bố.

Chỉ riêng năm ngoái (2025), Việt Nam đã khởi công hơn 550 dự án cơ sở hạ tầng trong một làn sóng đáng kinh ngạc với tổng chi phí khoảng 200 tỷ USD.