Thư chia sẻ của gia đình nhà báo Trương Duy Nhất

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(Vợ nhà báo Trương Duy Nhất)

Đà Nẵng ngày 10 tháng 3 năm 2014

Kính gửi các anh chị!

Phiên tòa sơ thẩm xét xử nhà báo Trương Duy Nhất tại Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng đã kết thúc được một tuần.

Trước, trong và sau phiên xét xử, gia đình chúng tôi đã nhận được nhiều lời động viên, thăm hỏi của các anh chị từ khắp nơi trong và ngoài nước. Đặc biệt, trong ngày phiên tòa diễn ra, nhiều anh chị từ Hà Nội, Tp. HCM và ở nhiều địa phương khác đã có mặt tại trụ sở Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng với mong muốn được vào tham dự phiên tòa. Và mặc dù bị ngăn cản, các anh chị vẫn ở bên ngoài chờ đợi cho đến khi phiên xét xử kết thúc để động viên gia đình và bày tỏ thái độ ủng hộ anh Nhất. Tình cảm của các anh chị khiến gia đình chúng tôi rất xúc động. Thay mặt anh Nhất và gia đình, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với các anh chị.

Tại phiên tòa, anh Nhất xác nhận đã viết và đăng tải 12 bài viết trên website truongduynhat.vn như cáo trạng đã nêu, nhưng không thừa nhận đó là hành vi phạm tội. Phần tự bào chữa của anh rất thuyết phục. Phân tích các bài viết trong sự liên hệ với thực trạng xã hội, với những quan điểm tiến bộ của các bậc tiền bối, kết hợp viện dẫn các phát biểu ấn tượng của một số lãnh đạo cấp cao, anh đã đưa ra những lập luận xác đáng khẳng định anh không nói sai sự thật. Anh không bôi nhọ để làm giảm uy tín các vị lãnh đạo mà anh thực hiện trách nhiệm của một công dân là đánh giá, phê bình với hy vọng họ sẽ dần hoàn thiện, ngày càng đẹp hơn trong mắt dân chúng. Anh không xâm phạm lợi ích nhà nước. Những phân tích, mổ xẻ về tình hình kinh tế, chính trị, xã hội trên các bài viết của anh là tâm huyết, trách nhiệm của anh với mong muốn qua đó các nhà lãnh đạo nhìn nhận lại trách nhiệm của mình, khắc phục khuyết điểm, làm tốt hơn vai trò quản lý và điều hành đất nước, đưa đất nước vượt qua những khó khăn hiện tại. Kết thúc phần tự bào chữa, anh nói: “Để đất nước thay chuyển theo chiều hướng tích cực cần nhiều tiếng nói góp bàn, phản biện như tôi, cần nhiều, nhiều hơn nữa những nhà báo như tôi ”.

Tòa tuyên án anh Nhất 2 năm tù giam về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” qui định tại điều 258 – Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Bản án không thuyết phục. Vì vậy, ngay sau phiên xét xử, anh Nhất đã gửi đơn kháng cáo bản án sơ thẩm ngày 4/3/2014 của Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng. Gia đình chúng tôi tin tưởng ở quyết định của anh.

Xin được chia sẻ cùng các anh chị niềm tin đó và lòng biết ơn chân thành.

Cao Thị Xuân Phượng
(Vợ nhà báo Trương Duy Nhất)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.