Thủ đoạn mới của công an đối với chị Bùi Minh Hằng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Lại thêm một trò hề của công an Cộng sản

Sau khi cố tình chăng bẫy để bắt giam các công dân Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh và gán ghép cho họ tội danh “Gây rối trật tự công cộng”.

Từ ngày 11/2/2014 tới nay công an huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp đã nhiều lần khước từ nhu cầu được gặp gỡ thân nhân của gia đình chị Bùi Hằng. Công an còn ra công văn từ chối cấp quyền bào chữa cho luật sư Trần Thu Nam, khi mà chính các con của chị Bùi Mình Hằng đề nghị luật sư Trần Thu Nam tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho mẹ mình.

Công an huyện Lấp Vò lại gửi thông báo cho luật sư Nam và nói rằng chị Bùi Mình Hằng từ chối thuê luật sư. Nhưng trước bằng chứng không thể chối cải mà luật sư Nam cung cấp, đó là bản hợp đồng trợ giúp pháp lý mà chính tay chị Bùi Minh Hằng đã ký kết với luật sư Trần Thu Nam và văn phòng luật sư Tín Việt và cộng sự thuộc đoàn luật sư Hà Nội. Cực chẳng đã nên ngày 12/3/2014 Công an huyện Lấp Vò đã buộc phải gửi giấy chứng nhận người bào chữa số 03 cho luật sư Trần Thu Nam và đồng ý cho luật sư tham gia bảo vệ cho quyền và lợi ích hợp pháp cho chị Bùi Mình Hằng.

Hôm nay ngày 24/3/2014 luật sư Trần Thu Nam nhận được một giấy “thông báo” số 33 CQĐT (mà cũng chẳng phải thông báo vì không ghi là giấy gì), tuy nhiên có nội dung thông báo cho luật sư Trần Thu Nam có mặt tại huyện Lấp Vò Đồng Tháp để tham gia buổi lấy cung chị Bùi Minh Hằng của các điều tra viên vào lúc 8h sáng ngày 23/4/2014.

Câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao 8h sáng ngày 23 tiến hành lấy cung mà ngày 21 mới soạn tờ giấy đó và không rõ gửi vào ngày 21 hay ngày 22 mới gửi qua đường bưu điện? Quãng đường từ Lấp Vò Đông Tháp tới Hà Nội thì có gửi thư nhanh đi chăng nữa cũng phải mất 2 ngày, như vậy ngày 24 Luật sư Nam mới nhận được thư. Khi thư này tới tay luật sư Nam thì buổi hỏi cung đã diễn ra trước đó một ngày. Hơn nữa không hiểu vì lý do gì mà cơ quan công an huyện Lấp Vò lại phải tiến hành hỏi cung chị Bùi Minh Hằng vào đúng ngày Chủ nhật? Có phải chăng cực chẳng đã các ông phải chấp nhận quyền bào chữa cho luật sư Nam trong vụ án này, nhưng lại cố tình để luật sư không thể tham gia buổi lấy lời khai? Các ông đã và lại đang làm trò hề cho cả thê giới cười vào mặt.

Không biết tới bao giờ Cộng sản các ông mới thôi trò lố bịch gian dối sống sượng như thế này? Cầu mong mắt các ông mở ra, và lương tâm các ông sống lại, lòng tự trọng các ông được đánh thức nhờ đó các ông thấy xấu hổ để các ông quay đầu về với nhân dân.

Thanh Hóa 24/3/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716
Email: nguyentrungtonth@gmail.com

Nguồn: Blog Sự thật và Công lý

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.