Thử hình dung chủ nghĩa xã hội ở xã

Ảnh minh họa
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hoàng Tư Giang

Hôm nay, thêm một lần nữa, có yêu cầu hãy bắt đầu xây dựng một xã xã hội chủ nghĩa.

Còn trước đó, năm 2021, lại có một lời băn khoăn, đến cuối thế kỷ XXI chưa chắc đã có chủ nghĩa xã hội hoàn chỉnh.

Bài viết này thiên về nhận định hôm nay.

Trước hết, thử xin xem cuộc sống quanh ta.

Sáu giờ sáng, hành lang bệnh viện ở đã kín người. Những chiếc giường bệnh vốn chỉ dành cho một người nay phải gánh hai-ba bệnh nhân nằm ghép.

Ở một góc khác của thành phố, trước cổng một trường tiểu học công lập, phụ huynh đứng xếp hàng từ khi trời còn chưa sáng rõ, chỉ mong có được một suất học cho con.

Người ta chỉ gọi đó là quá tải, là phải chen nhau trong những nhu cầu cơ bản nhất của con người.

Khi học hành và chữa bệnh — những thứ thiết yếu nhất — vẫn phải “chia nhau” theo cách như vậy, thì câu hỏi nên là gì?

Từ lý thuyết đến một cách đo khác

Nếu quay lại điểm khởi đầu của Karl Marx, chủ nghĩa xã hội được định nghĩa như một trạng thái rất lý tưởng, nơi không còn giai cấp, không còn bóc lột và của cải được nắm giữ chung.

Đó là một bức tranh đẹp, gần như hoàn hảo, nhưng lại thiếu một điều quan trọng nhất: Cách để đi tới đó.

Hay nói cách khác, chúng ta đã trả giá biết bao nhiêu bài học xương máu mà không có được nó. Chúng ta đi tìm nó mãi mà có tìm thấy đâu!

Vì vậy, khi đi vào thực tế, cách hiểu buộc phải thay đổi.

Trong Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011), trọng tâm không còn nằm ở câu hỏi “ai nắm tư liệu sản xuất.”

Nó chuyển sang một câu hỏi khác gần gũi hơn nhiều: Người dân thực sự sống ra sao trong hệ thống đó — có ấm no hơn không, có tự do hơn không, có cảm thấy hạnh phúc hay không.

Nói một cách giản dị, mục tiêu có thể không thay đổi, nhưng thước đo đã thay đổi.

Chủ nghĩa xã hội không còn là một cấu trúc trừu tượng về sở hữu, hay giai cấp mà dần trở thành một câu chuyện rất cụ thể về chất lượng cuộc sống.

Thay vì cố định nghĩa một trạng thái hoàn chỉnh, cách tiếp cận này đo bằng tiến trình — bằng những thay đổi có thể nhìn thấy trong đời sống.

Vấn đề không còn là mô hình được gọi tên như thế nào, mà là người dân có thực sự sống khác, chất lượng hơn, công bằng hơn và văn minh hơn đi trong mô hình đó hay không.

Thị trường được chấp nhận, nhưng không buông lỏng

Nếu Cương lĩnh nói về đích đến, thì Nghị quyết 11-NQ/TW năm 2017 lại cho thấy cách vận hành của hệ thống đó trong thực tế.

Theo đó, một thay đổi quan trọng đã diễn ra: Kinh tế thị trường không còn được coi là một bước đi tạm thời, mà được thừa nhận như một cơ chế vận hành lâu dài của nền kinh tế. Các thị trường nhân tố sản xuất được yêu cầu hoàn thiện.

Vai trò của Nhà nước không còn là làm thay, mà chuyển sang thiết kế luật chơi — bảo vệ quyền tài sản, giữ cạnh tranh lành mạnh, và tạo ra một môi trường minh bạch để các chủ thể có thể vận hành bình thường.

Đến đây thì câu chuyện trở nên rõ ràng: Cái gọi là “định hướng xã hội chủ nghĩa” không nằm ở việc can thiệp vào từng hoạt động cụ thể, mà nằm ở cách làm cho thị trường vận hành hiệu quả hơn, không trượt sang phía bất công, sửa chữa các khiếm khuyết của thị trường.

Khái niệm nằm ở những việc rất nhỏ

Từ hai văn bản quan trọng nêu trên, một “xã xã hội chủ nghĩa” không còn gắn với những khái niệm lớn lao, mà hiện ra trong những việc rất nhỏ, thậm chí rất đời thường.

Đó có thể là một thủ tục hành chính được giải quyết mà người dân không phải “xin”; là một đứa trẻ có thể đi học mà gia đình không phải cân nhắc quá nhiều về khả năng chi trả; là một người bệnh có thể được chữa trị mà không phải lo lắng quá mức về chi phí; hay đơn giản là một chính quyền hành xử như một dịch vụ công đúng nghĩa, chứ không phải một nơi gây thêm rào cản;…

Ở đó, doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân vẫn phải cạnh tranh trong cùng một luật chơi, không còn mặc định bên nào được ưu tiên.

Bệnh viện tư, trường học tư không biến mất, nhưng Nhà nước phải bảo đảm một “mức sàn” đủ tốt để người dân không bị đẩy ra ngoài chỉ vì thu nhập.

Nhà nước cần đảm bảo làm sao để thị trường không trở thành nơi chỉ dành cho một số ít người.

Nhưng chính ở đây, một câu hỏi khó hơn bắt đầu lộ ra: Điều gì sẽ xảy ra khi một tỷ phú USD sống cạnh những người nghèo trong cùng một “xã xã hội chủ nghĩa”?

Có lẽ, vấn đề không nằm ở việc xã hội có người giàu hay không, mà nằm ở cách xã hội lý giải và chấp nhận khoảng cách đó.

Nếu sự giàu có được tạo ra trong một cuộc chơi minh bạch, nơi cơ hội không bị bóp méo, và nếu những người ở phía dưới vẫn còn một con đường đi lên thông qua giáo dục, y tế và việc làm, thì chênh lệch có thể được chấp nhận như một phần của vận động kinh tế.

Nhưng nếu khoảng cách ấy đi kèm với cảm giác bất công – rằng luật chơi không dành cho tất cả, rằng cơ hội đã bị khóa lại từ đầu – thì khi đó, vấn đề không còn là kinh tế nữa, mà là niềm tin.

Và một khi niềm tin bị xói mòn, khoảng cách giàu – nghèo trở thành cảm giác bị loại ra khỏi cuộc chơi.

Một “xã xã hội chủ nghĩa” không phải là nơi không có người giàu, mà là nơi sự giàu có không trở thành biểu tượng của đặc quyền, và sự nghèo khó không đồng nghĩa với việc bị bỏ lại phía sau.

(Viết đến đây mới sực tỉnh, làm sao để tìm thấy nó).

Và còn nhiều câu hỏi khác.

Một “xã xã hội chủ nghĩa” được đo bằng điều gì?

Nếu một người mất việc và không có cơ hội quay lại, thì có thể gọi đó là công bằng hay không?

Nhà nước cần làm đến đâu để bảo đảm công bằng mà không làm triệt tiêu động lực của thị trường?

Một “xã xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội khác gì một phường ở Phần Lan hay Pháp?

Nhưng nếu một ngày, ở Hà Nội có một xã mà người dân làm giấy tờ không cần cảm giác hồi hộp, lo lắng, đi khám bệnh không phải lo quá nhiều về tiền, con cái đi học không bị ràng buộc bởi những “điều kiện” vô hình.

Họ không phải chen chúc trên đường vì tắc nghẽn; Không phải bịt khẩu trang mỗi ngày vì ô nhiễm; Không phải sống trong cảm giác lo lắng thường trực về những điều rất cơ bản.

Và không phải đánh đổi những nhu cầu bình thường của mình bằng cảm giác bị hạ thấp phẩm giá.

Ở đó, người ta có thể tin vào cách hệ thống vận hành và tin nhau trong những việc rất bình thường.

Còn Chính quyền thì cung cấp dịch vụ công đúng nghĩa.

Thì có lẽ không cần gọi tên xã XHCN là gì, người ta cũng hiểu đó là gì.

Nguồn: Bauxite Việt Nam

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Một trại tập trung được chính quyền Trung Quốc xây ở Tân Cương. Ảnh: Greg Baker/ AFP

Tân Cương có gì để Bộ Công an đến học hỏi?

Đầu tháng Chín mới đây, theo thông tin từ Bộ Công An, lãnh đạo của cơ quan này, Bộ trưởng Lương Tam Quang, đã có chuyến thăm đến Khu tự trị Tân Cương, thuộc Trung Quốc.

Tại cuộc gặp, ông Quang “mong muốn” cả hai bên “nghiên cứu,” “chia sẻ kinh nghiệm” vì “các địa phương của Việt Nam có điều kiện kinh tế, xã hội tương đồng với Tân Cương.”

Tài xế Grab tại TP.HCM. Ảnh: Bloomberg

Bloomberg: Tài xế xe công nghệ Grab tại Việt Nam lên kế hoạch ngừng chạy cuối tuần để phản đối mức chiết khấu

Các tài xế của Grab Holdings Ltd. tại Việt Nam đang kêu gọi đồng loạt ngừng bật app để phản đối mức chiết khấu trên doanh thu của công ty, mà họ cho là quá cao.

Theo các tài xế, Grab có thể giữ lại tới 50% giá cước, khiến thu nhập thực tế của họ giảm đáng kể trong bối cảnh giá nhiên liệu và chi phí bảo dưỡng, vận hành phương tiện ngày càng tăng.

Quang cảnh Lễ Tưởng Niệm Cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và các Anh Hùng Đông Tiến lần thứ 39 tại thành phố Kazo, tỉnh Saitama, Nhật Bản ngày 13 tháng 9 năm 2026

Nhật Bản: Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 tại Saitama

Để tưởng nhớ và tri ân những vị Anh Hùng Đông Tiến đã hy sinh cho lý tưởng tự do, Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 đã được tổ chức trang nghiêm tại phòng hội cộng đồng thành phố Kazo, tỉnh Saitama, ngày 13 tháng 9 năm 2026. Buổi lễ có sự tham dự của đông đảo đồng hương Việt Nam đang sinh sống, học tập và làm việc tại Nagano, Nara, Kanagawa, Tokyo, Kazo cùng các khu vực lân cận.

Một tài xế lái xe GrabBike chở khách trên đường phố Hà Nội hôm 29/12/2018. Ảnh: Reuters

Áp lực trăm bề, tài xế Grab kêu gọi đình công để đòi quyền lợi

“Một cổ hai tròng,” những tài xế chạy xe dịch vụ Grab vừa phải chịu giảm thu nhập, lại thêm gánh nặng chi tiêu cho cuộc sống thường nhật.

Từ đầu tháng Chín mới đây, trên các diễn đàn Grab, nhiều tài xế tại nhiều tỉnh thành đang lan truyền lời kêu gọi tắt ứng dụng chạy xe trong hai ngày tới đây, 12 – 13/9, nhằm phản đối, tạo áp lực lên Grab vì chính sách chiết khấu hiện tại.