Thư ngỏ gửi Bộ trưởng Bộ Công Thương

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ban biên tập web VT: Tiết mục “Làng Dân Báo” sẽ giới thiệu thường xuyên đến quý độc giả những bài viết đa dạng từ các cây viết bloggers. Đây là những trăn trở chân thực và “ngoài luồng” của quần chúng Việt Nam.

Sau đây là lá Thư ngỏ gửi Bộ trưởng Bộ Công Thương của Ts. Lê Tuấn Huy, được đăng trên trang blog của Skarlor: http://skarlor.wordpress.com/2009/0…


TP. HCM, ngày 15 tháng Sáu 2009,

Kính thưa ông Vũ Huy Hoàng, Bộ trưởng Bộ Công Thương,

Vào ngày tôi viết những dòng này nhưng lùi về trước một tháng, là thời điểm mà công luận đã sôi sục trước việc website Hợp tác Kinh tế Thương mại Việt Nam – Trung Quốc, do Việt Nam làm chủ tên miền, lại đi “nối giáo cho giặc” trong vấn đề biển đảo. Đến nay, thời gian đã trôi qua không phải là ít nhưng vẫn chưa một giải trình nào được công bố, chưa một xử lý nào được đưa ra, chưa một điều tra nào được tiến hành.

Trong ba động thái giả định mà tôi vừa nêu, không phải điều nào cũng nằm ngoài thẩm quyền và trách nhiệm của ông, đặc biệt là điều đầu tiên. Có lẽ tiếng nói chính đáng của công luận đã không được ông và bộ của ông nhìn nhận đúng mức.

Công bằng mà nói, trong chuyện này, Cục Thương mại Điện tử & Công nghệ Thông tin và Bộ Công Thương nói chung, cũng như bản thân ông nói riêng, dù có những trách nhiệm không thể bỏ qua, cũng không phải là những chủ thể duy nhất và đầu tiên liên can. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là ông và bộ của ông có quyền coi thường dư luận yêu nước, bằng sự lặng lờ.

Kính thưa ông,

Tôi không là người sính việc “nâng quan điểm”, nhưng diễn tiến quanh chuyện website này cùng với sự lặng lờ đó đáng để phải hỏi rằng:

• Ông, với tư cách một bộ trưởng trong Chính phủ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, có cảm thấy có lỗi trước vong linh những người lính đã ngã xuống ở Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988, trước vong linh của những ngư dân Thanh Hóa đã chết thảm trên biển nhà năm 2005?

• Ông, với tư cách một bộ trưởng trong Chính phủ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, có cảm thấy hổ thẹn với hàng ngàn dân chài miền Trung hiện đang phải xếp ghe tàu vào bến trong mùa đánh bắt xa bờ?

Cũng hoàn toàn không thừa khi xin mạn phép hỏi ông những điều liên quan, rằng:

• Ông, với tư cách Bộ trưởng Bộ Công Thương nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, có cảm thấy áy náy khi cùng với ngành hải sản, nhiều ngành khác của Việt Nam cũng đang chết đứng trước sự ách tắc “ngẫu nhiên” gây ra từ phía Trung Quốc, mà thuộc cấp của ông vẫn quan liêu ngồi đó, đợi báo cáo từ các địa phương?

• Ông, với tư cách Bộ trưởng Bộ Công Thương nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, có cảm thấy liên đới với thái độ thiển cận của một thứ trưởng của ông khi vị này thả sức phỉ báng các nhà khoa bảng hàng đầu của đất nước có tên trong danh sách Kiến nghị ngày 12 tháng Tư, chỉ vì một trong những lo toan của những con người này là mối đe dọa an ninh quốc gia, với viễn cảnh không khác là mấy một khi “đối tác” đã “cắm dùi” lên cương thổ, so với những gì đang diễn ra trên Biển Đông khi họ đã cắm cái dùi đó vào cương hải tổ quốc?

Nếu ông cảm thấy “không” với tất cả những điều này, tôi xin miễn bàn. Nhưng nếu trong thâm tâm ông vẫn còn vọng lên một tiếng “có” yếu ớt nào đó, tôi mạo muội nghĩ rằng, khi đã hơn một tháng cái website “cõng rắn cắn gà nhà” đó bị phanh phui, nay là lúc chín muồi để ông tính đến chuyện từ chức.

Với tư cách bộ trưởng, việc tại nhiệm hay thoái nhiệm của ông thuộc quyết định của Bộ Chính trị. Thế nhưng, ông còn một tư cách khác, là tư cách con dân nước Việt.

Dù sẽ khó mà có chuyện ông bị quy trách nhiệm chính trị hay trách nhiệm hình sự, thì vẫn có một trách nhiệm khác mà ông không thể thoái thác, là trách nhiệm đạo lý.

Với trách nhiệm đạo lý của một con dân nước Việt, tôi thiển nghĩ từ nhiệm là cách duy nhất để giữ lấy liêm sỉ tối thiểu của một quan chức trước vụ việc tày trời như vậy, trong tình thế như hiện nay của nước nhà.

Lại xin thưa với ông,

Chỉ trong một chế độ toàn trị cực đỉnh, kẻ lãnh đạo mới cần và mới có thể tiêu hủy hoàn toàn sự tín nhiệm cần thiết của giới khoa bảng. Ngoài ra, ở bất kỳ xã hội nào, không có được sự thừa nhận đó, sẽ không có ai có được một mẩu nhỏ công chính nào trong cương vị của mình.

Mong ông suy xét.

Kính thư,
TS. Lê Tuấn Huy

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.